Mãi mãi bị giam cầm trong Vực Sâu.
20
Gió tuyết gào thét.
Ảo cảnh vẫn tiếp tục.
Tạ Vọng nhìn thấy cảnh tượng mà anh không muốn đối mặt nhất.
Đó là ngày thứ ba sau khi Cổ Thành bị hủy diệt.
Lâm Miên tỉnh lại.
Mờ mịt nhìn thế giới xa lạ.
“Anh là ai?”
Cô hỏi.
Tạ Vọng đứng bên giường.
Im lặng rất lâu.
Cuối cùng mới đáp:
“Tạ Vọng.”
“Vậy trước đây chúng ta quen nhau sao?”
Trong khoảnh khắc ấy.
Tạ Vọng suýt chút nữa đã nói ra sự thật.
Nhưng cuối cùng.
Anh chỉ cụp mắt xuống.
Khẽ trả lời:
“Không quen.”
Ảo cảnh đột ngột kết thúc.
Đất trời tĩnh lặng.
Tạ Vọng đứng giữa nền tuyết trắng.
Rất lâu không nhúc nhích.
21
Cùng lúc đó.
Cuối cùng tôi cũng tới được lối vào Thành Phố Bị Lãng Quên.
Gió tuyết nơi này còn dữ dội hơn trong mơ.
Bầu trời xám trắng.
Cả thế giới như bị chôn vùi dưới tầng băng giá.
Càng đi sâu vào bên trong.
Đầu tôi càng đau.
Những ký ức bị phong ấn không ngừng cuộn trào.
Tôi bắt đầu nhớ lại nhiều chuyện hơn.
Nhớ tới viên kẹo ấy.
Nhớ tới con hẻm ấy.
Nhớ tới thiếu niên luôn lặng lẽ đi theo sau tôi.
Thậm chí còn nhớ tới ngày cuối cùng trên tòa tháp cao.
Tôi nhìn anh rồi nói:
“Tạ Vọng.”
“Nếu có kiếp sau.”
“Anh phải nói cho em biết sớm hơn.”
“Rằng anh thích em.”
Gió tuyết đột nhiên ngưng lại.
Tôi đứng yên tại chỗ.
Nước mắt bất ngờ rơi xuống.
Ngực đau nhói dữ dội.
Nhiều ký ức hơn nữa ầm ầm được giải phong.
【Khôi phục ký ức 20%.】
【30%.】
【45%.
】
Hệ thống điên cuồng nhấp nháy.
Cùng lúc đó.
Khắp máy chủ đột nhiên vang lên cảnh báo cấp cao nhất.
【Cảnh báo!】
【Phát hiện phong ấn đang suy yếu!】
【Lõi Cổ Thành đang thức tỉnh!】
【Cấp độ tai ách tăng cao!】
Tất cả người chơi đang trực tuyến đồng thời nhận được thông báo.
Diễn đàn hoàn toàn bùng nổ.
【Chuyện gì thế này?】
【Lõi Cổ Thành chẳng phải đã chết từ lâu rồi sao?】
【Khoan đã!】
【Tọa độ ở trung tâm Thành Phố Bị Lãng Quên!】
Mà lúc này.
Nơi sâu nhất trong bão tuyết.
Tế đàn khổng lồ đã ngủ say suốt ba năm chậm rãi nứt ra.
Một giọng nói lạnh lẽo vọng lên từ lòng đất.
“Cuối cùng…”
“Cũng tìm thấy ngươi rồi.”
Ầm!
Cả Thành Phố Bị Lãng Quên rung chuyển dữ dội.
Mặt đất bắt đầu nứt toác.
Vô số xiềng xích phong ấn lần lượt đứt gãy.
Trên cùng giao diện hệ thống.
Một hàng chữ đỏ như máu chậm rãi hiện ra.
【Boss Ẩn Cuối Cùng đã thức tỉnh.】
【Tên: Cựu Thần.】
【Mục tiêu thù hận: Lâm Miên.】
22
Tôi đứng yên nhìn dòng chữ ấy.
Máu trong người từng chút một lạnh đi.
Bởi vì những ký ức vừa khôi phục đã nói cho tôi biết.
Người thật sự hủy diệt Thành Phố Bị Lãng Quên ba năm trước.
Vốn không phải Tạ Vọng.
Mà là tôi.
Và vị Cựu Thần bị phong ấn trong tế đàn kia.
Đã từng là thứ thuộc về tôi.
Ngay giây tiếp theo.
Tế đàn hoàn toàn sụp đổ.
Một bóng đen khổng lồ che khuất cả bầu trời chậm rãi mở mắt.
Cùng lúc đó.
Một bóng người quen thuộc xé toạc màn gió tuyết.
Điên cuồng lao về phía tôi.
Đó là Tạ Vọng.
Mà trong ánh mắt anh khi nhìn về phía bóng đen kia.
Chaporia
Bình Luận (0)