Không khí lập tức yên lặng.
Tôi ngẩn người.
Mà phía xa.
Một bóng người mặc đồ đen cuối cùng cũng chạy tới.
Tạ Vọng trực tiếp chắn trước mặt tôi.
Sức mạnh Vực Sâu trong tay anh điên cuồng cuộn trào.
Cả bầu trời đều bị bóng tối nuốt chửng.
“Im miệng.”
Giọng anh lạnh đến đáng sợ.
Nhưng Cựu Thần lại bật cười.
“Tại sao không cho ta nói?”
“Sợ con bé biết được sự thật sao?”
“Hay là sợ con bé biết rằng.”
“Người thật sự hủy hoại cuộc đời nó.”
“Là ngươi?”
Gió tuyết đột nhiên ngưng lại.
Tôi nhìn bóng lưng Tạ Vọng.
Bỗng cảm thấy xa lạ.
Bởi vì anh không phủ nhận.
26
Giọng nói của Cựu Thần chậm rãi vang lên.
Giống như đang kể lại một câu chuyện đã bị bụi thời gian phủ kín.
“Ba năm trước.”
“Con bé vốn không cần chết.”
“Chỉ cần chấp nhận dung hợp.”
“Trở thành vị thần mới.”
“Con bé sẽ có được sự vĩnh sinh.”
“Sẽ có được tất cả.”
“Còn ngươi…”
Ngài nhìn về phía Tạ Vọng.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Đánh cắp lõi hệ thống.”
“Sửa đổi số phận.”
“Cưỡng ép ngắt nghi thức.”
“Dẫn đến linh hồn con bé sụp đổ.”
“Ký ức tan vỡ.”
“Suýt chút nữa hoàn toàn biến mất.”
Sắc mặt tôi dần trắng bệch.
Bởi vì những chuyện này tôi hoàn toàn không biết.
Tạ Vọng từ đầu đến cuối vẫn im lặng.
Cựu Thần tiếp tục nói:
“Về sau.”
“Để giữ con bé lại.”
“Ngươi xóa đi chân tướng.”
“Phong ấn ký ức.”
“Lừa nó rằng chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
“Tạ Vọng.”
“Ngươi còn ích kỷ hơn cả ta.”
Ầm!
Cả thế giới yên lặng.
Tôi đứng ngây tại chỗ.
Khó lòng hô hấp.
Thì ra là vậy.
Thì ra câu nói “Anh lại lừa em rồi.”
Không phải vì một lần lừa dối.
Mà là rất nhiều lần.
27
Giữa trời tuyết.
Cuối cùng Tạ Vọng cũng xoay người lại.
Rất lâu sau.
Anh khẽ nói:
“Những gì ông ta nói đều là thật.”
Tôi sững người.
Tạ Vọng chậm rãi nhắm mắt.
Giống như cuối cùng đã từ bỏ giãy giụa.
“Năm đó.”
“Anh biết em sẽ sống.”
“Biết em sẽ trở thành vị thần mới.”
“Biết em sẽ không chết.”
“Nhưng anh vẫn ngăn cản nghi thức.”
Giọng anh ngày càng nhỏ.
“Anh không thể chấp nhận được.”
“Không thể chấp nhận việc em trở thành thần.”
“Không thể chấp nhận việc em rời đi.”
“Lại càng không thể chấp nhận.”
“Trong những năm tháng dài đằng đẵng sau này.”
“Em sẽ không còn thích anh nữa.”
Gió tuyết gào thét lướt qua.
Anh đứng đó.
Lần đầu tiên không còn giống vị Chúa Tể Vực Sâu cao cao tại thượng.
Ngược lại.
Giống hệt thiếu niên đầy máu của ba năm trước.
Cố chấp.
Chật vật.
Hai bàn tay trắng.
“Cho nên anh đánh cắp lõi hệ thống.”
“Sửa đổi quy tắc.”
“Hủy diệt tất cả.”
“Chỉ để giữ em lại.”
Nói xong.
Anh khẽ cười.
Nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Miên Miên.”
“Em muốn trách anh cũng được.”
“Muốn hận anh cũng được.”
“Bởi vì tất cả những điều đó đều là sự thật.”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Đột nhiên không nói nên lời.
Bởi đến tận lúc này.
Tôi mới nhận ra.
Sự thiên vị mà tôi vẫn luôn nghĩ mình có được.
Chưa bao giờ bắt đầu từ ba năm sau đó.
Mà là từ rất lâu trước kia.
Chaporia
Bình Luận (0)