20px

Sớm đến mức một tòa thành bị hủy diệt.

Sớm đến mức một thiếu niên sẵn sàng đối đầu với cả thế giới.

Chỉ để giữ tôi lại.

Nhưng cũng chính sự thiên vị ấy.

Đã cướp mất quyền lựa chọn của tôi.

28

Cựu Thần đột nhiên bật cười.

“Một câu chuyện thật cảm động.”

“Đáng tiếc.”

“Đến đây là kết thúc rồi.”

Ầm!

Giữa tế đàn bùng nổ ánh sáng chói lòa.

Phong ấn hoàn toàn tan vỡ.

Hệ thống điên cuồng phát cảnh báo.

【Cựu Thần thức tỉnh 100%.】

【Bắt đầu tái cấu trúc quy tắc thế giới.】

【Đang chuyển giao quyền hạn tối cao.】

Bầu trời nứt toác.

Vô số phó bản sụp đổ.

Tất cả mọi người đều cảm nhận được.

Có thứ gì đó đang thật sự thức tỉnh.

Nhưng ánh mắt của Cựu Thần từ đầu đến cuối vẫn dừng trên người tôi.

Ngài đưa tay về phía tôi.

Giọng nói dịu dàng.

“Miên Miên.”

“Trở về đi.”

“Trở thành thần.”

“Quên đi đau khổ.”

“Quên đi tình yêu.”

“Con vốn thuộc về nơi này.”

Giữa trời tuyết.

Tôi đột nhiên nhìn thấy vô số hình ảnh.

Nhìn thấy tương lai.

Nhìn thấy bản thân trở thành thần.

Vĩnh sinh bất tử.

Không buồn.

Không vui.

Không còn đau khổ.

Cũng không còn thất vọng.

Nhưng đồng thời.

Tôi cũng nhìn thấy một hình ảnh khác.

Nhìn thấy đại sảnh Vực Sâu.

Nhìn thấy chính mình ôm thú bông thỏ ngồi đợi một người.

Thì ra.

Thần sẽ không đau.

Nhưng con người sẽ đau.

Mà những ký ức từng khiến tôi đau đớn ấy.

Lại chính là thứ tôi không nỡ buông bỏ nhất.

Cho nên.

Ngay giây tiếp theo.

Tôi ngẩng đầu nhìn Cựu Thần.

Khẽ nói:

“Nhưng con đã không còn là vật chứa của ngài nữa rồi.”

Nụ cười trên mặt Cựu Thần hơi cứng lại.

Mà trong lòng bàn tay tôi.

Đột nhiên hiện ra một dấu ấn màu vàng chưa từng xuất hiện.

30

Giao diện quyền hạn tối cao của hệ thống ầm ầm mở ra.

Một hàng chữ đỏ như máu chậm rãi hiện lên.

【Xác nhận người nắm giữ quyền hạn cuối cùng.】

【Đang xác minh thân phận…】

【Xác minh hoàn tất.】

【Chào mừng trở về.】

【Thành Chủ đại nhân.】

Gió tuyết đã ngừng.

Nhưng cả thế giới lại tĩnh lặng hơn lúc trước.

Thành Chủ đại nhân.

Ngay khoảnh khắc bốn chữ ấy xuất hiện.

Sắc mặt Cựu Thần lần đầu tiên thay đổi.

“Không thể nào.”

Ngài nhìn chằm chằm tôi.

Trong đôi mắt đã quan sát chúng sinh suốt hàng ngàn năm ấy.

Cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

“Quyền hạn rõ ràng đã bị tách khỏi ngươi.”

“Ngươi không thể còn sống.”

Còn tôi đứng tại chỗ.

Phong ấn cuối cùng trong sâu thẳm tâm trí hoàn toàn sụp đổ.

Vô số ký ức cuồn cuộn trào về.

Thì ra.

Từ đầu đến cuối tôi vẫn nhớ nhầm một chuyện.

Không phải tôi tỉnh lại trong Thành Phố Bị Lãng Quên.

Mà là Thành Phố Bị Lãng Quên tồn tại vì tôi.

31

Rất nhiều năm trước.

Khi hệ thống còn chưa được xây dựng.

Thế giới từng sinh ra tòa thành chính đầu tiên.

Nó mang tên Thành Phố Bị Lãng Quên.

Mà tôi.

Là Thành Chủ đời đầu tiên.

Cũng là một trong những người sáng tạo ra quy tắc.

Khi ấy.

Thế giới chưa có người chơi.

Chưa có phó bản.

Chỉ có vô số sinh mệnh vừa mới ra đời.

Tôi phụ trách xây dựng quy tắc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...