Thanh Trừng Ác Ý/Chương 4C. 4
20px

Lần đầu tiên.

Tần Thủ Nghiệp không trả lời ngay.

Phía dưới chỉ còn tiếng gió.

Rất lâu sau.

Ông ta mới nói.

“Mệnh Đăng đời đầu.”

Toàn bộ từ đường chết lặng.

Ngay cả sư phụ cũng biến sắc.

Tôi chưa từng thấy ông phản ứng như vậy.

Anh ba lập tức hỏi.

“Mệnh Đăng đời đầu là gì?”

Không ai trả lời.

Bởi vì lúc này.

Sắc mặt sư phụ đã trắng bệch.

Ông nhìn khe nứt dưới nền đất như nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.

Một lúc rất lâu.

Ông mới nói.

“Không thể nào…”

“Thứ đó đáng lẽ không tồn tại nữa.”

CHƯƠNG 5

Không khí trong từ đường nặng nề đến mức gần như không ai dám thở mạnh.

Tôi nhìn sư phụ.

Ông vẫn đang nhìn chằm chằm khe nứt dưới đất.

Ánh mắt ấy tôi từng thấy một lần.

Là lúc ông nhắc tới Hắc Hổ Sơn.

Nơi ông bị nhốt suốt bốn trăm năm.

Nghĩa là…

Thứ dưới cửa khiến ngay cả ông cũng cảm thấy nguy hiểm.

Anh cả lên tiếng trước.

“Mệnh Đăng đời đầu là gì?”

Sư phụ không trả lời ngay.

Ông chống kiếm xuống nền đất.

Rồi chậm rãi nói.

“Các con nghĩ Mệnh Đăng từ đâu mà có?”

Không ai đáp.

Tôi cũng không biết.

Từ trước tới nay.

Tôi luôn nghĩ nó là thứ tự nhiên xuất hiện.

Sư phụ nhìn ngọc bội trước ngực tôi.

“Người đời sau chỉ biết Mệnh Đăng là bảo vật.”

“Là thứ có thể giữ hồn.”

“Có thể trấn quỷ.”

“Có thể mở cửa.”

“Có thể phá cục.”

“Nhưng rất ít người biết nguồn gốc của nó.”

Tiếng gió dưới khe nứt càng lúc càng mạnh.

Giống như thứ bên dưới cũng đang lắng nghe.

Sư phụ tiếp tục.

“Truyền thuyết cổ nhất nói rằng.”

“Thời điểm Hắc Uyên lần đầu mở ra.”

“Có một đứa trẻ bước ra từ trong đó.”

Tôi ngẩn người.

Một đứa trẻ?

Sư phụ gật đầu.

“Không cha.”

“Không mẹ.”

“Không tên.”

“Không tuổi.”

“Trong cơ thể nó có một ngọn đèn.”

“Ngọn đèn ấy không tắt.”

“Dù bị chôn.”

“Dù bị thiêu.”

“Dù bị gi/ết.”

“Đều không tắt.”

Anh ba hít sâu.

“Đứa trẻ đó là Mệnh Đăng đời đầu?”

“Đúng.”

Tiểu Hồ run lên.

Ngay cả Tiểu Bạch cũng cúi thấp đầu.

Sư phụ nói tiếp.

“Về sau.”

“Đứa trẻ biến mất.”

“Ngọn đèn tách thành nhiều nhánh.”

“Một vài gia tộc giữ được mảnh vụn.”

“Tần gia là một trong số đó.”

“Thứ Noãn Noãn đang mang chỉ là một phần rất nhỏ.”

Tôi cúi đầu nhìn ngọc bội.

Một phần rất nhỏ.

Vậy thứ hoàn chỉnh đáng sợ tới mức nào?

Tiếng cười dưới đất lại vang lên.

“Cuối cùng ngươi cũng nói cho chúng biết.”

“Đúng.”

“Mệnh Đăng đời đầu chưa từng biến mất.”

“Thứ đó luôn ở dưới cửa.”

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn xuống.

Tần Thủ Nghiệp tiếp tục.

“Ta không nhốt nó.”

“Ta chỉ thay người đời trước tiếp tục giữ cửa.”

“Nhưng rồi ta phát hiện.”

“Phong ấn sắp hỏng.”

“Thứ bên dưới sắp tỉnh.”

“Ta không còn lựa chọn.”

Anh cả lạnh giọng.

“Vậy nên ông hy sinh hậu nhân?”

“Đúng.”

Tần Thủ Nghiệp trả lời không chút do dự.

Mẹ siết chặt tay.

Ba nghiến răng.

Ngay cả ông cố cũng nhắm mắt lại.

Còn tôi.

Tôi bỗng hiểu.

Người này nguy hiểm hơn mọi Quỷ Chủ tôi từng gặp.

Bởi vì ông ta không hối hận.

Một chút cũng không.

Tiếng gió dưới cửa đột nhiên dừng lại.

Toàn bộ từ đường chìm vào im lặng.

Sau đó.

Một tiếng cười trẻ con vang lên.

Không phải giọng Tần Thủ Nghiệp.

Là giọng đứa trẻ.

“Ông ấy nói dối.”

Giọng rất nhẹ.

Rất non.

Nhưng khiến tất cả mọi người nổi da gà.

Tôi nhìn xuống khe nứt.

Bóng tối bên dưới đang chuyển động.

Đứa trẻ kia lại cười.

“Ông ấy sợ.”

“Ông ấy sợ hơn tất cả mọi người.”

“Ông ấy không cứu ai cả.”

“Ông ấy chỉ muốn sống.”

Ngọc bội trước ngực tôi nóng rực.

Tiếng cười dưới lòng đất càng lúc càng gần.

Rồi lần đầu tiên.

Tôi nhìn thấy đôi mắt của nó.

Một đôi mắt đỏ như đèn lồng.

Đang mở ra trong bóng tối dưới cửa.

Và nhìn thẳng vào tôi.

“Chị.”

“Nếu em lên được.”

“Chị sẽ chơi với em chứ?”

CHƯƠNG 6

Câu hỏi của đứa trẻ dưới cửa khiến cả từ đường lạnh đi.

Không ai trả lời ngay.

Tôi đứng sau lưng mẹ, nhìn đôi mắt đỏ như đèn lồng đang mở trong bóng tối dưới khe nứt. Nó không giống mắt quỷ bình thường. Trong đôi mắt ấy không có sát khí rõ ràng, cũng không có vẻ tham lam như Thương Cốt, không lạnh lẽo như Thuế Quan, không giả trá như Kính Sinh. Nó chỉ nhìn tôi bằng một sự tò mò rất non nớt, giống như thật sự chỉ đang hỏi một câu rất đơn giản.

Nếu em lên được, chị sẽ chơi với em chứ?

Nhưng càng đơn giản, càng đáng sợ.

Một đứa trẻ bị nhốt dưới cửa nhiều năm như vậy, nếu thật sự còn giữ được giọng nói ngây thơ, vậy chỉ có hai khả năng. Một là nó quá mạnh, mạnh đến mức bóng tối cũng không thể ăn mất tâm trí nó. Hai là thứ đang nói chuyện với tôi không phải nó, mà là thứ khác đang mặc giọng của nó, dùng dáng vẻ trẻ con để dụ tôi xuống.

Tiểu Hồ nằm trên vai tôi run nhẹ. Nó chưa từng sợ rõ ràng như vậy, ngay cả khi ở Chợ Âm Dương nhìn thấy Vườn Mặt Người, nó cũng chỉ xù lông chứ không run. Lúc này, móng vuốt nhỏ của nó bám chặt vào áo tôi, giọng thấp đến mức gần như chỉ mình tôi nghe thấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...