Thanh Trừng Ác Ý/Chương 5C. 5
20px

“Đừng trả lời.”

Tôi lập tức mím môi.

Sư phụ từng nói, có những câu hỏi nghe như trò chuyện, thật ra là khế. Đặc biệt là ở nơi liên quan đến cửa Hắc Uyên. Nếu tôi trả lời “có”, có thể sẽ thành lời hứa. Nếu tôi trả lời “không”, có thể kích thích thứ dưới đó nổi giận. Im lặng là an toàn nhất.

Nhưng thứ dưới khe nứt dường như không thích im lặng.

Đôi mắt đỏ chớp một cái.

Tiếng trẻ con lại vang lên, lần này buồn hơn một chút.

“Chị không muốn chơi với em sao?”

Mẹ ôm tôi chặt hơn, gần như muốn bế tôi rời khỏi từ đường ngay lập tức. Nhưng chân bà vừa động, toàn bộ bài vị tổ tiên trên bàn thờ lại rung lên. Những bài vị vốn quay vào trong đồng loạt nghiêng xuống một chút, giống như có rất nhiều đôi mắt gỗ đang nhìn chúng tôi.

Sư phụ lạnh mặt, kiếm gỗ đào chỉ xuống khe nứt. “Đủ rồi. Muốn nói chuyện thì dùng giọng thật.”

Bóng tối dưới khe nứt yên tĩnh một lát.

Sau đó, tiếng trẻ con biến mất.

Thay vào đó là tiếng cười già nua của Tần Thủ Nghiệp.

“Tần Huyền Cơ, ngươi vẫn nóng tính như vậy. Nó chỉ là một đứa trẻ. Nó ở dưới đó quá lâu, muốn có người chơi cùng thì có gì sai?”

Sư phụ cười lạnh. “Một đứa trẻ thật sẽ không hỏi người mang Mệnh Đăng có muốn chơi không ngay trước cửa Hắc Uyên.”

Giọng Tần Thủ Nghiệp thở dài. “Ngươi vẫn luôn nghĩ xấu cho ta.”

“Không cần nghĩ. Việc ngươi làm đủ xấu rồi.”

Khe nứt dưới đất bỗng mở rộng thêm một chút. Từ bên trong tràn ra mùi bùn ẩm, mùi hương cháy ngược và một mùi rất cũ, giống như hộp gỗ bị chôn dưới đất hàng chục năm vừa được mở ra. Ánh mắt đỏ kia lùi xuống một chút, nhưng không biến mất. Nó vẫn nhìn tôi.

Anh ba ngồi xổm xuống cách khe nứt một đoạn an toàn, dùng thiết bị đo âm khí quét qua. Màn hình liên tục nhảy số, cuối cùng hiện ra một chuỗi ký hiệu méo mó. Anh nhíu mày, đổi sang la bàn đồng, nhưng kim la bàn quay nhanh đến mức gần như gãy.

“Không đo được giới hạn. Bên dưới không chỉ có âm khí, còn có thứ giống dao động sinh mệnh.”

Ông cố khàn giọng hỏi: “Sinh mệnh?”

Anh ba gật đầu. “Giống người sống. Nhưng không hoàn chỉnh.”

Sắc mặt mọi người đều khó coi.

Nếu thứ bên dưới là quỷ, có thể đánh. Nếu là tà vật, có thể phong. Nhưng nếu nó còn có một phần sinh mệnh, lại từng là đứa trẻ bị Tần gia đưa xuống, vậy chuyện này sẽ phức tạp hơn rất nhiều.

Ba nhìn ông cố. “Trong ghi chép còn nói gì về đứa trẻ đời trước không?”

Ông cố nhắm mắt, cố nhớ lại. “Ta chỉ từng nghe người lớn nói nhà cũ từng có một chuyện cấm kỵ, không ai được nhắc tới.

Khi ta còn nhỏ, có lần chạy vào từ đường chơi, thấy bài vị thứ bảy mở ra, bên trong có một chiếc chuông bạc nhỏ. Ta vừa chạm vào, Tần Thủ Nghiệp đã xuất hiện phía sau, sắc mặt rất đáng sợ. Ông ta nói với ta, nếu còn muốn sống thì đừng bao giờ nghe tiếng chuông dưới đất.”

Tôi cúi đầu nhìn chuông đồng của mình.

Chuông dưới đất?

Sư phụ lập tức hỏi: “Chiếc chuông bạc đó đâu?”

Ông cố lắc đầu. “Sau đó không thấy nữa. Tần Thủ Nghiệp nói ta nhìn nhầm.”

Dưới khe nứt, Tần Thủ Nghiệp bỗng cười.

“Không nhìn nhầm. Đó là chuông của đứa trẻ đầu tiên. Khi nó bị đưa xuống, nó cứ khóc. Khóc rất lâu. Người giữ cửa đời trước sợ tiếng khóc đánh thức thứ bên trong, nên đưa cho nó một chiếc chuông bạc, bảo nó nếu sợ thì lắc chuông. Nó rất ngoan. Sau đó không khóc nữa, chỉ lắc chuông.”

Tôi nghe mà ngực khó chịu.

Một đứa trẻ sợ hãi dưới lòng đất, chỉ có một chiếc chuông bạc để gọi người.

Nhưng không ai tới.

Tần Thủ Nghiệp nói tiếp, giọng vẫn bình thản: “Ngày thứ một trăm, chuông ngừng. Ngày thứ ba trăm sáu mươi lăm, nó bắt đầu hát. Từ ngày đó, cửa ổn định. Tần gia bình an ba mươi năm.”

Mẹ không nhịn được nữa. “Đó là một đứa trẻ!”

Dưới đất im lặng.

Một lúc sau, Tần Thủ Nghiệp nói: “Vậy các ngươi nghĩ Tần gia vì sao có thể tồn tại tới hôm nay? Dựa vào lòng tốt sao? Dựa vào những bài vị trên bàn thờ sao? Dựa vào việc các ngươi ôm một đứa trẻ rồi nói không nỡ sao?”

Ba lạnh giọng: “Ít nhất chúng ta không dùng trẻ con làm vật chặn cửa.”

“Vì các ngươi chưa đứng trước ngày cửa mở.” Giọng Tần Thủ Nghiệp đột nhiên sắc lại. “Các ngươi chưa thấy Hắc Uyên nuốt người như thế nào. Chưa thấy một đêm tỉnh dậy, hơn một trăm người trong nhà chính không còn bóng. Chưa thấy tổ tiên quỳ trước cửa, tự tay đưa đứa trẻ xuống rồi quay lên nói với hậu nhân rằng đó là lựa chọn duy nhất.”

Sư phụ cười lạnh: “Lựa chọn duy nhất? Ta nghe câu này nhiều rồi. Người xấu thích nhất là nói mình không còn lựa chọn.”

Tần Thủ Nghiệp đáp: “Vì ngươi mạnh. Ngươi là Tần Huyền Cơ, ngươi có thể đánh xuyên Quỷ Môn Quan, có thể cướp Mệnh Đăng từ tay Quỷ Chủ. Nhưng người khác thì sao? Người bình thường thì sao? Gia tộc thì sao? Nếu hy sinh một đứa trẻ có thể đổi lấy trăm người sống, ngươi thật sự không chọn?”

Sư phụ không trả lời ngay.

Không khí trong từ đường nặng xuống.

Tôi ngẩng đầu nhìn ông.

Sư phụ nhìn khe nứt rất lâu, cuối cùng nói: “Ta không biết năm đó nếu ta đứng đó, ta sẽ làm được tới đâu. Nhưng ta biết một chuyện. Nếu phải hy sinh một đứa trẻ để đổi lấy mình sống, vậy người được cứu không có tư cách gọi đó là công đức.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...