Thanh Trừng Ác Ý/Chương 8C. 8
20px

Mỗi sợi xích đều kéo xuống một chiếc chuông bạc.

Hàng trăm chiếc chuông.

Hàng trăm.

Gió lạnh thổi qua.

Tất cả chuông đồng loạt rung lên.

Leng keng.

Âm thanh chồng chéo tạo thành một thứ giai điệu kỳ quái.

Tiểu Bạch gầm thấp.

Tiểu Hồ dựng lông.

Ngay cả sư phụ cũng khựng lại.

Anh cả chậm rãi nói:

“Đây là gì?”

Sư phụ nhìn những chiếc chuông rất lâu.

Cuối cùng ông đáp:

“Nghĩa địa.”

Tôi ngẩn người.

“Nghĩa địa?”

“Ừ.”

Sư phụ chỉ vào những bài vị.

“Người chết không được ghi tên.”

“Người bị xóa khỏi gia phả.”

“Người bị đưa xuống cửa.”

“Bài vị của họ đều ở đây.”

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Tôi nhìn hàng trăm bài vị.

Nếu mỗi bài vị đại diện cho một người…

Vậy Tần gia rốt cuộc đã giấu bao nhiêu bí mật?

Đúng lúc ấy.

Một tiếng cười trẻ con vang lên.

“Chị tới rồi.”

Âm thanh rất gần.

Tôi quay đầu.

Cuối từ đường ngầm.

Một đứa trẻ đang ngồi trên bàn thờ.

Nó mặc áo trắng.

Chân trần.

Tóc đen dài phủ xuống vai.

Trên cổ tay đeo chiếc chuông bạc.

Nó nhìn tôi.

Mỉm cười.

Tôi lập tức nhận ra.

Đó chính là đứa trẻ tôi nhìn thấy trong ảo ảnh.

Nhưng có điều gì đó không đúng.

Rất không đúng.

Bởi vì gương mặt nó quá hoàn hảo.

Da trắng.

Mắt to.

Môi đỏ.

Giống một con búp bê.

Hoàn hảo đến mức không giống người thật.

Tiểu Hồ phát ra tiếng rít.

“Đừng nhìn mắt nó!”

Tôi lập tức cúi đầu.

Ngay khoảnh khắc ấy.

Một tiếng rắc vang lên.

Anh cả bên cạnh đột nhiên lùi lại nửa bước.

Sắc mặt anh trắng bệch.

Tôi giật mình.

“Anh cả?”

Anh cả không trả lời.

Ánh mắt anh đang nhìn chằm chằm đứa trẻ.

Giống như bị hút vào.

Sư phụ lập tức vung kiếm.

Ầm!

Một luồng sáng vàng đánh thẳng vào giữa hai người.

Anh cả chớp mắt.

Mồ hôi lạnh lập tức chảy xuống thái dương.

“Vừa rồi…”

Anh siết chặt tay.

“Ta thấy Noãn Noãn.”

Mọi người đồng loạt biến sắc.

Đứa trẻ ngồi trên bàn thờ cười khúc khích.

“Anh ấy thấy điều anh ấy muốn thấy.”

Nó nghiêng đầu nhìn tôi.

“Chị muốn thấy gì?”

Tôi không trả lời.

Nó tiếp tục cười.

“Muốn gặp người đã mất sao?”

“Muốn sửa quá khứ sao?”

“Muốn biết bí mật sao?”

“Chỉ cần nhìn em thôi.”

Tiểu Hồ gầm lên:

“Đừng nghe!”

Đứa trẻ lập tức quay đầu.

Đôi mắt đỏ nhìn thẳng Tiểu Hồ.

Nụ cười trên môi nó biến mất.

“Ngươi phiền thật.”

Ầm!

Toàn bộ chuông bạc trong từ đường ngầm đồng loạt rung lên.

Một áp lực khổng lồ đè xuống.

Tiểu Hồ bị ép nằm rạp trên vai tôi.

Tiểu Bạch cũng lùi lại.

Chỉ riêng đứa trẻ vẫn ngồi đó.

Giống như vua của thế giới dưới lòng đất này.

Nó nhìn tôi.

“Chị.”

“Lại đây.”

“Em nhớ chị lắm.”

Tôi siết chặt chuông đồng.

“Ta chưa từng gặp ngươi.”

Đứa trẻ chớp mắt.

Sau đó bật cười.

“Đúng vậy.”

“Nhưng em đã nhìn chị từ lúc chị mới sinh.”

Không khí lập tức đông cứng.

Sư phụ lạnh giọng:

“Ngươi là ai?”

Đứa trẻ nhìn ông.

Ánh mắt không còn ngây thơ nữa.

“Ông biết mà.”

“Ông luôn biết.”

Nó đưa tay chỉ xuống dưới chân mình.

“Em là đứa trẻ đầu tiên.”

“Đứa trẻ mang đèn đầu tiên.”

“Người bị bỏ lại.”

“Người giữ cửa.”

Nó cười.

“Cũng là người sắp được ra ngoài.”

CHƯƠNG 9

Ngay khoảnh khắc đứa trẻ nói xong câu đó.

Toàn bộ từ đường ngầm rung chuyển.

Những chiếc chuông bạc treo trên dây xích đồng loạt va vào nhau.

Leng keng.

Leng keng.

Leng keng.

Âm thanh không còn nhẹ nhàng nữa.

Nó giống tiếng báo động.

Giống như cả nơi này vừa nhận được một tín hiệu nào đó.

Sư phụ bước lên trước một bước.

“Ngươi không ra được.”

Đứa trẻ ngồi trên bàn thờ nhìn ông.

“Thật sao?”

Nó giơ bàn tay lên.

Tôi nhìn thấy cổ tay nó.

Có rất nhiều vết cắt.

Chằng chịt.

Mới có.

Cũ có.

Như thể ai đó đã lấy máu nó suốt rất nhiều năm.

Nó nhẹ nhàng nói:

“Trước đây không được.”

“Nhưng bây giờ được rồi.”

Ngọc bội trước ngực tôi nóng rực.

Năm mảnh Mệnh Đăng cùng sáng lên.

Đứa trẻ nhìn ánh sáng ấy.

Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện thứ cảm xúc khác.

Không phải vui vẻ.

Không phải ngây thơ.

Là tham lam.

Một sự tham lam cực kỳ mãnh liệt.

Giống người chết khát nhìn thấy nước.

Giống người đói hàng trăm năm nhìn thấy thức ăn.

Nó nhìn tôi.

“Chị mang đèn về rồi.”

“Tốt quá.”

“Chỉ còn hai mảnh nữa thôi.”

Tim tôi đập mạnh.

Nó biết.

Nó biết rõ còn hai mảnh Mệnh Đăng chưa trở về.

Anh ba lập tức hỏi:

“Hai mảnh còn lại ở đâu?”

Đứa trẻ cười.

“Biết rồi làm gì?”

“Dù sao cuối cùng cũng phải mang tới đây.”

Sư phụ vung kiếm.

Một luồng kiếm khí lao thẳng tới.

Nhưng trước khi chạm vào đứa trẻ.

Hàng trăm chiếc chuông bạc đồng loạt rung lên.

Âm thanh tạo thành một bức tường vô hình.

Ầm!

Kiếm khí bị đánh tan.

Sư phụ lùi lại nửa bước.

Sắc mặt càng khó coi.

Tôi chưa từng thấy ai đỡ được kiếm của ông dễ dàng như vậy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...