Ngay cả Quỷ Chủ cũng không.
Đứa trẻ cười.
“Ông yếu đi rồi.”
“Bốn trăm năm trước ông mạnh hơn nhiều.”
Tôi lập tức nhìn sư phụ.
Ông không phản bác.
Điều đó có nghĩa…
Nó thật sự biết ông từ bốn trăm năm trước.
Làm sao có thể?
Nó rốt cuộc đã sống bao lâu?
Đúng lúc ấy.
Từ sâu hơn phía sau bàn thờ.
Một tiếng ho già nua vang lên.
Khụ.
Khụ.
Khụ.
Âm thanh ấy khiến đứa trẻ lập tức quay đầu.
Nụ cười trên mặt nó biến mất.
Lần đầu tiên.
Tôi nhìn thấy vẻ khó chịu xuất hiện trên gương mặt hoàn hảo kia.
“Ông lại tỉnh rồi.”
Một giọng nói già nua đáp lại.
“Ngươi ồn quá.”
Tất cả mọi người cùng nhìn về phía bóng tối sau bàn thờ.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên.
Cộp.
Cộp.
Cộp.
Một ông lão chống gậy từ trong bóng tối đi ra.
Tóc bạc.
Mặt nhăn.
Mặc trường bào cũ của Tần gia.
Và trên tay.
Là nửa chiếc nhẫn còn lại.
Không ai cần giới thiệu.
Tôi lập tức biết ông ta là ai.
Tần Thủ Nghiệp.
Người giữ từ đường đời trước.
Kẻ được cho là đã chết hơn ba mươi năm.
Ông ta vẫn còn sống.
Hoặc ít nhất.
Vẫn tồn tại.
Tần Thủ Nghiệp nhìn tôi.
Ánh mắt rất bình tĩnh.
Giống như đang nhìn một hậu bối bình thường.
“Con giống mẹ con.”
Tôi không nói gì.
Ông ta thở dài.
“Không.”
“Giống bà nội con hơn.”
“Bướng bỉnh.”
Anh cả lạnh giọng:
“Ông còn mặt mũi nhắc người nhà?”
Tần Thủ Nghiệp nhìn anh.
Không tức giận.
Cũng không xấu hổ.
Chỉ bình thản đáp:
“Ta chưa từng phản bội Tần gia.”
“Ta chỉ làm điều cần làm.”
Tôi siết chuông đồng.
Lần đầu tiên lên tiếng:
“Ông nói dối.”
Ông ta nhìn tôi.
Tôi nhìn thẳng lại.
“Người tốt không nhốt trẻ con dưới đất.”
“Người tốt không tách Mệnh Đăng của người khác.”
“Người tốt không dùng mạng người khác để cứu mình.”
Từ đường ngầm yên tĩnh.
Tần Thủ Nghiệp nhìn tôi rất lâu.
Sau đó.
Ông ta bật cười.
Nhưng trong tiếng cười ấy.
Lần đầu tiên xuất hiện một chút mệt mỏi.
“Con nghĩ ta muốn sao?”
Ông ngẩng đầu.
Nhìn hàng trăm bài vị.
Nhìn hàng trăm chiếc chuông.
Nhìn đứa trẻ ngồi trên bàn thờ.
Rồi chậm rãi nói.
“Vậy để ta kể cho con nghe.”
“Bốn mươi năm trước.”
“Ngày ta mở cánh cửa này lần đầu tiên.”
“Ta đã nhìn thấy thứ gì.”
CHƯƠNG 10
Từ đường ngầm yên tĩnh đến mức nghe rõ từng tiếng chuông bạc va vào nhau.
Không ai ngắt lời Tần Thủ Nghiệp.
Ngay cả đứa trẻ ngồi trên bàn thờ cũng thôi cười.
Nó chống cằm, nghiêng đầu nhìn ông lão như đang nghe một câu chuyện đã thuộc lòng.
Tần Thủ Nghiệp đứng giữa ánh sáng mờ nhạt của hàng trăm chiếc chuông.
Bóng lưng ông rất còng.
Không giống kẻ phản diện trong tưởng tượng của tôi.
Không giống người đã tính toán mọi thứ suốt mấy chục năm.
Mà giống một ông lão đã quá mệt.
Nhưng tôi không vì thế mà mềm lòng.
Có những chuyện không phải cứ mệt là được tha thứ.
Tần Thủ Nghiệp ngẩng đầu nhìn trần đá phía trên.
Giọng ông rất chậm.
“Bốn mươi năm trước.”
“Ta là người giữ từ đường mới.”
“Khi ấy ta ba mươi mốt tuổi.”
“Ta cho rằng mình hiểu tất cả bí mật của Tần gia.”
Ông cười nhạt.
“Người trẻ thường nghĩ vậy.”
“Tưởng mình hiểu hết.”
“Cho tới khi thật sự nhìn thấy thứ bị giấu dưới cửa.”
Tiếng gió lạnh thổi qua.
Hàng trăm bài vị khẽ rung.
Tần Thủ Nghiệp tiếp tục.
“Năm đó.”
“Cửa dưới từ đường bắt đầu có dấu hiệu bất ổn.”
“Bài vị tổ tiên tự rung.”
“Hương cháy ngược.”
“Người trong nhà liên tục gặp ác mộng.”
“Ban đầu chúng ta nghĩ chỉ là phong ấn yếu đi.”
“Nhưng rồi người bắt đầu chết.”
Anh cả lạnh giọng.
“Chết thế nào?”
Tần Thủ Nghiệp nhìn anh.
“Biến mất.”
“Đang ngủ thì biến mất.”
“Đang ăn cơm thì biến mất.”
“Có người chỉ đi qua sân sau.”
“Quay đầu lại đã không còn.”
Ông đưa tay chỉ xuống nền đất.
“Ba tháng.”
“Bảy mươi hai người.”
“Từ trẻ con tới người già.”
“Không để lại xác.”
“Không để lại hồn.”
“Không để lại dấu vết.”
Không khí lạnh thêm vài phần.
Tôi nhìn sư phụ.
Ông không phản bác.
Nghĩa là chuyện này rất có thể là thật.
Tần Thủ Nghiệp cười khổ.
“Lúc ấy toàn bộ Tần gia đều nghĩ gặp quỷ.”
“Nhưng không phải.”
“Quỷ còn để lại dấu.”
“Thứ đó không để lại gì.”
“Giống như người bị xóa khỏi thế giới.”
Anh ba cau mày.
“Sau đó ông mở cửa?”
“Ừ.”
Tần Thủ Nghiệp gật đầu.
“Ta xuống đây.”
“Cùng ba vị trưởng lão.”
“Và người giữ cửa đời trước.”
Ông nhìn đứa trẻ trên bàn thờ.
Ánh mắt cực kỳ phức tạp.
“Lần đầu tiên nhìn thấy nó.”
Đứa trẻ cười.
“Ông sợ chết khiếp.”
Tần Thủ Nghiệp không phủ nhận.
“Đúng.”
“Ta sợ.”
“Bởi vì nó không giống quỷ.”
“Cũng không giống người.”
“Càng không giống tà vật.”
Ông nhìn chúng tôi.
“Các con biết điều đáng sợ nhất là gì không?”
Không ai trả lời.
Tần Thủ Nghiệp tự đáp.
“Nó đói.”
Chaporia
Bình Luận (0)