Thanh Trừng Ác Ý/Chương 10C. 10
20px

“Chỉ đơn giản là đói.”

“Nhưng thứ nó ăn không phải thịt.”

“Là sự tồn tại.”

Toàn thân tôi lạnh đi.

Sự tồn tại?

Tần Thủ Nghiệp nói tiếp.

“Nó không gi/ết người.”

“Nó ăn mất người.”

“Một khi bị nó ăn.”

“Người đó sẽ biến mất khỏi ký ức.”

“Biến mất khỏi nhân quả.”

“Biến mất khỏi thế giới.”

Anh ba lập tức biến sắc.

“Tương tự Hắc Uyên?”

“Không.”

Lần này người trả lời là sư phụ.

Ông nhìn đứa trẻ trên bàn thờ.

Giọng rất thấp.

“Còn đáng sợ hơn.”

Tôi quay sang nhìn ông.

Sư phụ hít sâu một hơi.

“Quỷ ăn hồn.”

“Tà vật ăn mệnh.”

“Nhưng thứ này ăn sự tồn tại.”

“Nếu nó thật sự thoát khỏi phong ấn hoàn toàn.”

“Có thể cả một thành phố sẽ không còn ai nhớ mình từng tồn tại.”

Từ đường ngầm im lặng.

Ngay cả tôi cũng hiểu chuyện đó đáng sợ tới mức nào.

Nếu một người chết.

Ít nhất vẫn có người nhớ.

Nhưng nếu sự tồn tại bị ăn mất…

Ngay cả người thân cũng không nhớ.

Như thể chưa từng sống.

Tần Thủ Nghiệp nhắm mắt.

“Người giữ cửa đời trước nói với ta.”

“Thứ đó không thể gi/ết.”

“Không thể phong ấn thêm.”

“Cũng không thể đẩy trở lại Hắc Uyên.”

“Muốn cửa ổn định.”

“Phải có người thay thế.”

Anh cả lạnh giọng.

“Vậy ông chọn một đứa trẻ.”

“Không.”

Tần Thủ Nghiệp mở mắt.

Lần đầu tiên trong giọng ông xuất hiện tức giận.

“Ta không chọn.”

“Người được chọn vốn đã tồn tại.”

Ông chỉ vào đứa trẻ.

“Nó là vật chứa đời đầu.”

“Nó sinh ra cùng Mệnh Đăng.”

“Nó được nuôi để canh cửa.”

Đứa trẻ bật cười.

“Nghe hay ghê.”

“Như thể em tự nguyện vậy.”

Tần Thủ Nghiệp im lặng.

Tôi nhìn đứa trẻ.

Lần đầu tiên tôi nhận ra.

Nó không hận.

Hoặc nói đúng hơn.

Nó đã vượt qua giai đoạn hận từ rất lâu.

Người bị bỏ rơi vài ngày sẽ hận.

Vài tháng sẽ khóc.

Vài năm sẽ tuyệt vọng.

Nhưng nếu bị bỏ lại hàng chục năm…

Có lẽ sẽ biến thành thứ khác.

Một thứ còn đáng sợ hơn hận thù.

Đứa trẻ nhảy xuống khỏi bàn thờ.

Chân trần chạm đất.

Không phát ra âm thanh.

Nó đi từng bước về phía tôi.

Không ai cản.

Không phải vì không muốn.

Mà vì khi nó bước xuống.

Toàn bộ chuông bạc quanh từ đường cùng rung lên.

Giống như hàng trăm sợi dây xích vô hình đang đi theo nó.

Nó dừng cách tôi ba mét.

Ngẩng đầu nhìn tôi.

“Chị.”

“Ông ấy nói nhiều quá.”

Tôi siết chuông đồng.

“Ngươi muốn nói gì?”

Nó cười.

“Em không muốn ra ngoài.”

Mọi người đồng loạt khựng lại.

Ngay cả Tần Thủ Nghiệp cũng nhìn nó.

Đứa trẻ nghiêng đầu.

“Ít nhất trước đây không muốn.”

“Bên ngoài không ai cần em.”

“Ở dưới này còn có chuông.”

“Có bài vị.”

“Có cửa.”

“Có người nói chuyện với em.”

Nó nhìn Tần Thủ Nghiệp.

“Ông ấy tới mỗi năm một lần.”

“Ông ấy kể chuyện.”

“Ông ấy mang đồ chơi.”

“Ông ấy khóc rất nhiều.”

Tần Thủ Nghiệp nhắm mắt.

Bàn tay chống gậy run nhẹ.

Đứa trẻ tiếp tục.

“Em vốn không muốn ra.”

“Nhưng có người tới.”

Tôi lập tức ngẩng đầu.

“Ai?”

Nụ cười trên mặt đứa trẻ biến mất.

Lần đầu tiên.

Tôi nhìn thấy sợ hãi trong mắt nó.

Không phải giả.

Là thật.

“Có người mở cửa.”

“Có người muốn đánh thức thứ bên trong.”

“Có người muốn ăn luôn cả em.”

Toàn bộ từ đường ngầm lạnh xuống.

Sư phụ bước lên một bước.

“Là ai?”

Đứa trẻ nhìn ông.

Rồi nhìn tôi.

Sau đó.

Nó giơ tay chỉ sâu hơn vào bóng tối phía sau.

Nơi đó tối đến mức ánh sáng chuông bạc cũng không chạm tới.

“Ông ấy.”

“Ông ấy tới ba năm trước.”

“Ông ấy nói.”

“Chỉ cần em mở cửa.”

“Ông ấy sẽ cho em ra ngoài.”

Tiếng gió dưới lòng đất đột nhiên ngừng lại.

Không khí nặng như chì.

Tần Thủ Nghiệp từ từ quay đầu.

Sắc mặt lần đầu tiên thật sự thay đổi.

Bởi vì từ sâu trong bóng tối.

Một tiếng vỗ tay vang lên.

Bốp.

Bốp.

Bốp.

Rất chậm.

Rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến toàn bộ chuông bạc trong từ đường đồng loạt im bặt.

Sau đó.

Một giọng đàn ông trầm thấp vang lên.

“Câu chuyện rất hay.”

“Đáng tiếc.”

“Ông vẫn giấu đoạn quan trọng nhất.”

Tôi nghe thấy giọng nói ấy.

Ngọc bội trước ngực lập tức nóng rực.

Nửa chiếc nhẫn trong tay Tần Thủ Nghiệp rung lên.

Sắc mặt sư phụ biến đổi dữ dội.

Ông bước lên chắn trước mặt tôi.

Lần đầu tiên kể từ khi xuống đây.

Tôi thấy sát ý thật sự trong mắt ông.

Ông nhìn vào bóng tối.

Từng chữ một.

“Ngươi.”

“Cuối cùng cũng chịu xuất hiện.”

Trong bóng tối.

Một người đàn ông chậm rãi bước ra.

Trên tay hắn.

Đeo chiếc nhẫn cổ còn nguyên vẹn.

Chiếc nhẫn từng xuất hiện ở ghế số mười ba trong Nhà Hát Vô Thanh.

Chiếc nhẫn đáng lẽ đã bị cắt làm đôi.

Nhưng lúc này.

Nó hoàn chỉnh.

Mà điều khiến tất cả mọi người biến sắc hơn cả là…

Gương mặt người đó.

Giống Tần Thủ Nghiệp.

Giống tới tám phần.

Nhưng trẻ hơn.

Và đôi mắt hoàn toàn màu đen.

Không có lòng trắng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...