Thanh Trừng Ác Ý/Chương 11C. 11
20px

Không có đồng tử.

Chỉ có bóng tối.

Hắn mỉm cười.

“Tự giới thiệu một chút.”

“Ta là người mà các ngươi tìm suốt thời gian qua.”

“Cũng là người đã mở đường cho Quỷ Chủ năm đó.”

Hắn nhìn tôi.

Ánh mắt như nhìn một món đồ đã chờ rất lâu.

“Cuối cùng cũng gặp được con.”

“Đứa trẻ mang đèn đời thứ bảy.”

Khoảnh khắc người đàn ông kia bước ra khỏi bóng tối, toàn bộ từ đường ngầm như ngừng chuyển động.

Không còn tiếng chuông.

Không còn tiếng gió.

Ngay cả ánh sáng từ những chiếc chuông bạc cũng trở nên mờ đi vài phần.

Hắn đứng đó.

Mặc trường bào đen cổ kiểu cũ.

Gương mặt giống Tần Thủ Nghiệp tới mức khiến người ta sởn gai ốc.

Nhưng khác.

Khác rất nhiều.

Nếu Tần Thủ Nghiệp giống một người già đã bị thời gian bào mòn, thì người này giống một thứ được tạo ra từ bóng tối, rồi cố gắng bắt chước hình dáng con người.

Đặc biệt là đôi mắt.

Hoàn toàn màu đen.

Không có lòng trắng.

Không có đồng tử.

Giống hai cái hố sâu không đáy.

Ngay cả Tiểu Hồ cũng rúc sát vào cổ tôi.

“Đừng nhìn mắt hắn.”

Tôi lập tức dời ánh nhìn.

Người đàn ông bật cười.

“Con hồ ly này vẫn nhạy cảm như trước.”

Tiểu Hồ toàn thân cứng lại.

Sư phụ lập tức bước lên.

“Ngươi biết nó?”

“Biết chứ.”

Người đàn ông nhìn Tiểu Hồ.

“Năm đó mẹ nó từng muốn cắn ta một cái.”

Tiểu Hồ run lên.

Tôi ngẩng đầu nhìn nó.

“Ngươi biết hắn?”

Tiểu Hồ im lặng vài giây.

Rồi khàn giọng.

“Ta từng gặp.”

Tôi sửng sốt.

“Ở đâu?”

“Trong ký ức truyền thừa.”

Lông trên người Tiểu Hồ dựng hết lên.

“Lúc đó hắn chưa có mặt.”

“Chỉ là một cái bóng.”

“Nhưng tất cả hồ ly trong ký ức đều sợ hắn.”

Không khí càng lúc càng nặng.

Người đàn ông lại cười.

Sau đó nhìn tôi.

“Đừng nghe chúng.”

“Chúng luôn thích kể chuyện theo hướng có lợi cho mình.”

Tôi không đáp.

Hắn cũng không để ý.

Ánh mắt đen như vực sâu ấy vẫn nhìn tôi.

Giống như đã nhìn rất lâu.

Rất nhiều năm.

Tần Thủ Nghiệp cuối cùng lên tiếng.

“Ngươi không nên tới đây.”

Người đàn ông bật cười.

“Không nên?”

“Ông nói câu này nghe buồn cười thật.”

“Là ai mở cửa cho ta?”

“Là ai đưa Mệnh Đăng tới gần cửa?”

“Là ai giúp ta tìm được đứa trẻ đời thứ bảy?”

Nụ cười trên mặt Tần Thủ Nghiệp biến mất.

Lần đầu tiên.

Tôi nhìn thấy vẻ hối hận xuất hiện trong mắt ông ta.

Rất nhỏ.

Nhưng có.

Người đàn ông nhìn ông.

“Ông nghĩ mình đang lợi dụng ta.”

“Ông nghĩ dùng ta để giữ cửa.

“Nhưng ông chưa từng hiểu.”

“Người bị lợi dụng từ đầu tới cuối là ông.”

Ầm.

Toàn bộ chuông bạc rung lên.

Tần Thủ Nghiệp lùi lại nửa bước.

Khóe miệng tràn ra máu đen.

Người đàn ông thậm chí không nhìn ông nữa.

Hắn nhìn tôi.

“Con có biết vì sao ta muốn gặp con không?”

Tôi lắc đầu.

“Không biết.”

“Vì con giống ta.”

Tôi nhíu mày.

“Không giống.”

Hắn cười.

“Giống.”

“Chúng ta đều là chìa khóa.”

“Đều bị người khác dùng.”

“Đều được sinh ra vì một mục đích.”

Giọng hắn rất bình thản.

Nhưng càng bình thản càng khiến người ta khó chịu.

Tôi không thích cách hắn nói chuyện.

Giống như mọi thứ đều đã được định sẵn.

Giống như con người chỉ là công cụ.

Tôi siết chuông đồng.

“Ta không phải chìa khóa.”

“Ta là Noãn Noãn.”

Người đàn ông khựng lại.

Sau đó bật cười lớn hơn.

Lần đầu tiên.

Tiếng cười ấy có cảm xúc thật.

“Hay lắm.”

“Đã rất lâu rồi không ai trả lời ta như vậy.”

“Đứa trẻ đời thứ nhất không nói vậy.”

“Đứa trẻ đời thứ hai không nói vậy.”

“Đứa trẻ đời thứ ba cũng không.”

Tôi giật mình.

“Đời thứ nhất?”

Hắn nghiêng đầu.

“Con nghĩ chỉ có một đứa thôi sao?”

Toàn thân tôi lạnh đi.

Anh ba lập tức hỏi.

“Có bao nhiêu?”

Người đàn ông nhìn anh.

“Bảy.”

“Bao gồm cả nó.”

Hắn chỉ đứa trẻ ngồi trên bàn thờ.

“Và bao gồm cả con.”

Không khí như đông cứng.

Tôi cảm thấy da đầu tê dại.

Bảy đứa trẻ.

Bảy đời.

Mang Mệnh Đăng.

Điều đó có nghĩa…

Tôi không phải người đầu tiên.

Không phải người đặc biệt duy nhất.

Tôi chỉ là đời thứ bảy.

Đứa trẻ trên bàn thờ nhìn tôi.

Nụ cười nhạt đi.

“Em là đời thứ nhất.”

“Chị là đời thứ bảy.”

“Ở giữa còn năm người nữa.”

Tôi nhìn nó.

“Bọn họ đâu?”

Đứa trẻ im lặng.

Người đàn ông thay nó trả lời.

“Chết rồi.”

Hai chữ đơn giản.

Nhưng khiến từ đường ngầm lạnh hơn.

Tôi hỏi tiếp.

“Chết thế nào?”

Người đàn ông cười.

“Người thứ hai bị cửa ăn.”

“Người thứ ba tự mở cửa.”

“Người thứ tư phát điên.”

“Người thứ năm bị Quỷ Chủ lấy đi.”

“Người thứ sáu muốn chạy.”

“Đều chết.”

Tôi siết chặt tay.

“Ngươi giết?”

“Không.”

Hắn lắc đầu.

“Ta chỉ đứng nhìn.”

“Con người thích tự hủy hơn các ngươi nghĩ nhiều.”

Sư phụ đột nhiên lên tiếng.

“Đủ rồi.”

Kiếm gỗ đào trong tay ông phát sáng.

“Ngươi là ai?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...