Ảnh đính kèm là một con mèo mướp nằm trước cửa căng tin trường học.

Nó rất gầy, một bên tai bị khuyết mất một mẩu.

Đó là bức ảnh tôi chụp hồi cấp hai.

Dòng trạng thái viết:

【Hôm nay quen được một người rất thú vị.】

Ký ức bỗng bị kéo ngược về rất lâu trước đây.

Ngày hôm đó, một ứng dụng kết bạn vừa mới ra mắt.

Vì quá rảnh nên tôi đăng ký tài khoản.

Sau đó quen được một anh trai trên mạng có nickname là “Biển Sâu”.

Cuộc trò chuyện do tôi chủ động bắt đầu.

Tôi không biết phải mở đầu thế nào.

Thế là gửi cho anh ấy bức ảnh con mèo nhỏ này.

Hỏi anh ấy:

【Anh nhìn xem, đáng yêu quá đúng không?】

Rất lâu sau anh ấy mới trả lời:

【Cảm ơn em.】

Tôi không hiểu vì sao anh ấy lại cảm ơn.

Nhưng câu nói ấy lại khiến tôi cảm thấy vô cùng yên tâm.

Tôi nghĩ chắc chắn anh ấy là một người rất lịch sự.

Vì vậy cứ tiếp tục trò chuyện với anh ấy.

Mặc dù anh ấy hơn tôi ba tuổi, lúc đó đã học cấp ba.

Nhưng tôi cảm thấy giữa chúng tôi hoàn toàn không có khoảng cách thế hệ.

Rất hợp chuyện.

Có lẽ bởi vì kiến thức của anh ấy quá rộng.

Mỗi lần trò chuyện đều như đang hạ thấp tiêu chuẩn để chiều theo tôi.

Tôi nói với anh ấy rằng hôm nay nhìn thấy một con bướm rất đẹp nhưng tiếc là không chụp được.

Anh ấy nói:

【May mà em không chụp được. Có một số loài bướm thực chất là động vật ăn xác thối, rất thích xác chết và phân.】

Tôi:

【!!! Vậy thì ghê quá rồi.】

Tôi nói hôm nay thi không tốt.

Lúc ăn cơm nghĩ tới lại cảm thấy bản thân vô dụng, không nhịn được mà khóc.

Biển Sâu:

【Internet đúng là lợi hại thật, cá sấu cũng biết dùng điện thoại rồi.】

Tôi:

【Ý gì vậy?】

Biển Sâu:

【Khi cá sấu ăn, tuyến lệ sẽ bị chèn ép dẫn tới chảy nước mắt. Vì vậy mọi người mới nói nước mắt cá sấu là giả dối.】

Lần nào cũng chọc tôi cười ngốc nghếch.

Nghĩ đến đây.

Tôi nhìn bài đăng cũ kia, không nhịn được cười một tiếng.

“Dụ Triều, hôm nay là kỷ niệm bảy năm ngày em quen người bạn trên mạng đó đấy.”

Ánh mắt Dụ Triều cũng dừng trên màn hình.

Anh nhìn chằm chằm tấm ảnh con mèo rất lâu.

Lâu đến mức tôi cảm thấy kỳ lạ, gọi anh một tiếng.

Anh mới hoàn hồn.

Vẻ mặt khó đoán hỏi tôi:

“So với anh, em thích anh ta hơn sao?”

Tôi dở khóc dở cười.

“Anh đến cả giấm của một người bạn trên mạng chưa từng gặp mặt cũng ăn à?”

Ánh mắt Dụ Triều hơi tối đi.

“Anh ta trò chuyện với em nhiều năm như vậy mà ngay cả gặp mặt cũng không dám.”

Tôi nghe ra giọng điệu của anh có gì đó không đúng, liền ngẩng đầu nhìn anh.

Dụ Triều cụp mắt nhìn mặt hồ, giọng nói rất bình tĩnh.

“Một người ngay cả dáng vẻ thật của mình cũng không dám để em biết.”

“Ngoài đời chắc hẳn là một người rất tệ.”

Đây là lần đầu tiên tôi nghe Dụ Triều đánh giá người khác như vậy.

Bình thường với những người anh không thích, nhiều nhất cũng chỉ nhàn nhạt nói một câu không quen.

Rất hiếm khi công kích đối phương trực tiếp như thế.

Tôi nhíu mày, có chút không vui.

“Anh đừng nói anh ấy như vậy.”

Dụ Triều quay đầu nhìn tôi.

Tôi nghiêm túc nói:

“Anh ấy là người rất tốt.”

“Mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng thật sự đã đồng hành với em rất lâu.”

“Tất cả tin nhắn em gửi, anh ấy đều đọc kỹ và trả lời rất nghiêm túc.”

“Anh ấy không tệ như anh nói đâu.”

Hàng mi Dụ Triều cụp xuống.

Che khuất cảm xúc trong đáy mắt.

Tôi bỗng cảm thấy hình như anh có chút buồn.

Nhưng lại không biết câu nào của mình đã chạm vào anh.

Rất lâu sau.

Anh mới nở một nụ cười rất nhạt, khẽ nói:

“Được.”

“Anh không nói nữa.”

Tôi nhìn anh.

Đột nhiên nhận ra.

Anh không đơn thuần chỉ đang ghen.

Anh dường như cực kỳ ghét “Biển Sâu”.

Ghét đến mức ngay cả giả vờ không để ý cũng không làm được.

Tôi đang định hỏi.

Anh lại đột nhiên mở miệng đổi chủ đề:

“Nếu anh tiếp tục ở lại trường học tiến sĩ, em có thấy anh phiền không?”

Chủ đề chuyển quá đột ngột khiến tôi nhất thời không phản ứng kịp.

Anh nhìn vào mắt tôi.

“Em còn một năm nữa là năm cuối.”

“Nếu anh ở lại, anh có thể ở bên em thêm một năm.”

Lời này nói ra quá nhẹ nhàng.

Ngược lại khiến áp lực trong lòng tôi tăng vọt.

Lưng bất giác rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

“Chuyện học tiến sĩ là chuyện lớn của đời người.”

“Chẳng lẽ chỉ vì muốn ở bên em thôi sao?”

Dụ Triều nhìn tôi.

Hoàn toàn không có ý đùa giỡn.

“Cũng không hẳn.”

Tôi vừa định thở phào.

Đã nghe anh bổ sung:

“Nhưng em chiếm phần lớn nguyên nhân.”

Trái tim tôi lại bắt đầu đập loạn mất kiểm soát.

Đột nhiên cảm thấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...