Mười bốn ngày.

Hình như thật sự có hơi lâu.

“Lúc mới nhận được thông báo, vừa nghĩ tới việc lâu như vậy không được gặp em, anh đã có một khoảnh khắc không muốn đi.”

Anh bỗng thấp giọng nói.

“Sau đó nghĩ lại, nếu không đi thì lúc tốt nghiệp sẽ phiền phức hơn, học tiến sĩ cũng sẽ phiền phức hơn.”

Tôi mềm lòng.

Khẽ thở dài rồi ôm lấy anh.

“Em sẽ nhắn tin cho anh mỗi ngày.”

Anh ôm tôi chặt hơn.

Môi bất ngờ áp xuống.

Nóng bỏng và quấn quýt.

Vẫn như mọi khi.

Đầy tính xâm lược.

“Em yêu, ngày nào cũng phải nhớ anh, biết chưa?”

10

Tôi vẫn đánh giá thấp mức độ lo âu xa cách của Dụ Triều.

Ngày lên đường.

Sáng sớm anh đã tới tìm tôi.

Cứng rắn giữ tôi dưới ký túc xá hôn suốt nửa tiếng đồng hồ.

Cho đến khi tôi gần như không thở nổi.

Anh mới lùi ra nửa tấc.

Nhưng chóp mũi vẫn cọ sát vào mũi tôi.

Hơi thở nóng bỏng quấn lấy nhau.

Anh cụp mắt nhìn dáng vẻ thất thần vì bị hôn của tôi.

Bỗng mím môi.

Trong đáy mắt hiện lên một tầng hơi nước.

“Xong rồi.”

Giọng anh hạ thấp.

“Càng không muốn đi nữa.”

Cuối cùng vẫn bị cuộc gọi của giáo sư hướng dẫn gọi đi.

Trước khi rời đi còn ba bước lại ngoái đầu một lần.

Trông vô cùng đáng thương.

Hai ngày đầu sau khi Dụ Triều rời đi.

Tôi vốn không cảm thấy có gì.

Mỗi ngày anh đều gửi ảnh cho tôi.

Boong tàu.

Hoàng hôn.

Mòng biển.

Thiết bị nghiên cứu.

Đến ngày thứ ba.

Tín hiệu bắt đầu yếu dần.

Có khi tin nhắn gửi từ sáng phải đến tối mới nhận được hồi âm.

Về sau.

Mỗi ngày chỉ nhận được một hai tin.

【Hôm nay nhìn thấy cá heo rồi.】

【Nhớ em quá.】

Tôi gửi cho anh rất nhiều tin nhắn.

Nhưng cũng chỉ có thể đợi đến lúc anh bắt được tín hiệu mới nhận được hồi đáp.

Có khi thậm chí cả ngày không nhận được tin nào.

Tôi nhìn màn hình ngẩn người.

Bỗng nhiên hiểu được tại sao cá voi luôn cất tiếng hát.

Bởi vì lúc không nhận được hồi âm.

Thật sự rất khó chịu.

Thế là tôi bắt đầu lướt vòng bạn bè của Dụ Triều.

Lướt một lúc.

Tôi bỗng phát hiện một chuyện rất kỳ lạ.

Rất nhiều bài đăng của anh.

Trong danh sách người bấm thích chỉ có duy nhất tôi.

Ban đầu tôi không để ý.

Dù sao vòng bạn bè chỉ nhìn thấy lượt thích của bạn chung.

Nhưng dần dần.

Tôi bắt đầu nhận ra có gì đó không đúng.

Bởi vì tôi và Dụ Triều có rất nhiều bạn chung.

Mà lượt thích trong vòng bạn bè của anh lại thể hiện một xu hướng phân hóa cực kỳ kỳ lạ.

Có bài đăng vô cùng náo nhiệt.

Rất nhiều bạn chung cùng thích và bình luận.

Có bài đăng.

Lại chỉ có mình tôi bấm thích.

Ví dụ như bài đăng hôm anh trực ở thủy cung.

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Sau đó lần lượt bấm vào ảnh đại diện của từng người bạn chung.

Một suy nghĩ táo bạo bắt đầu bén rễ trong đầu tôi.

Ngoài cửa sổ.

Màn đêm càng lúc càng sâu.

Tôi ôm điện thoại ngồi trên giường.

Lần đầu tiên nhận ra rõ ràng.

Dụ Triều dường như hiểu tôi hơn tôi tưởng rất nhiều.

Cũng thích tôi nhiều hơn tôi nghĩ.

Nhiều đến mức khiến tôi đột nhiên bắt đầu nghi ngờ.

Ngày đó ở thủy cung.

Rốt cuộc là tôi tình cờ gặp được anh.

Hay là anh cuối cùng cũng đợi được tôi.

Sau đó.

Tôi chợt nhận ra một vấn đề nghiêm trọng.

Tôi đối với Dụ Triều.

Dường như hoàn toàn không hiểu gì cả.

11

Trong mười bốn ngày đó, Dụ Triều gửi cho tôi rất nhiều phong cảnh ngoài biển.

Còn có một đoạn ghi âm tiếng hát của cá voi.

Âm thanh sâu thẳm và xa xôi, vọng lên từ đáy đại dương, cô độc vang vọng.

【Đây là cá nhà táng.】

【Không biết nó đang hát gì, nghe cứ thấy rất buồn.】

【Nhớ em quá nhớ em quá nhớ em quá.】

Tôi nghe đi nghe lại rất nhiều lần.

Sau đó trả lời anh:

【Em cũng rất nhớ anh.】

Chiều tối ngày thứ mười bốn, tôi ra bến cảng đón anh.

Gió biển rất lớn.

Mặt biển phía xa bị ánh hoàng hôn nhuộm thành một màu vàng đỏ rực rỡ.

Khi tàu cập bến, gần như chỉ cần liếc mắt một cái tôi đã nhìn thấy Dụ Triều.

Anh gầy đi một chút, trông rất tiều tụy.

Mặc áo khoác chống gió màu sẫm đứng giữa đám đông, nhưng ánh mắt lại chuẩn xác rơi trên người tôi.

Giây tiếp theo.

Anh trực tiếp rời khỏi hàng ngũ.

Chạy về phía tôi.

Tôi còn chưa kịp mở miệng.

Cả người đã bị anh ôm chặt vào lòng.

Lực mạnh đến mức khiến tôi loạng choạng một bước.

Xung quanh còn có giáo sư hướng dẫn, bạn học và rất nhiều nhân viên.

Nhưng Dụ Triều dường như hoàn toàn không nhìn thấy họ.

Anh cúi đầu.

Vùi mặt vào hõm cổ tôi.

Hít thật sâu mùi hương của tôi.

Cả người đều run rẩy.

Trái tim đập dữ dội.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...