Giống như một cơn cai nghiện cuối cùng cũng được đền bù.
Cứ ôm tôi thật lâu thật lâu như vậy.
Hơi thở của anh mới dần bình ổn lại.
Tôi cảm thấy cổ mình hơi ướt.
Anh vậy mà lại khóc.
Trên đường trở về, anh luôn nắm tay tôi.
Gần như chưa từng buông ra.
Sau đó lấy từ trong ba lô ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho tôi.
Là một hóa thạch san hô rất đẹp.
“Mỗi năm san hô chỉ lớn thêm được vài milimet.”
“Một số hóa thạch san hô hình thành từ thời điểm mà loài người có lẽ còn chưa xuất hiện.”
Dụ Triều nhìn tôi.
“Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy nó, anh đã nghĩ đến em.”
Tôi hỏi:
“Giữa hai thứ này có liên quan gì sao?”
Dụ Triều cụp mắt xuống, giọng nói rất khẽ.
“Đều rất khó chờ đợi.”
Tối hôm đó.
Chúng tôi trở về căn hộ của Dụ Triều.
Không bật đèn.
Trong bóng tối, thị giác bị suy yếu, những giác quan khác lại được khuếch đại vô hạn.
Cửa còn chưa đóng lại.
Anh đã mạnh mẽ hôn xuống.
Hơi thở nóng bỏng ập tới.
Tôi bị anh ép lên bức tường ở huyền quan.
Sau gáy được bàn tay anh bảo vệ.
Nhưng cơ thể lại bị đè chặt đến không thể động đậy.
Tôi chỉ kịp gọi tên anh.
Những âm tiết còn lại đều bị nuốt mất.
“Em yêu… em yêu…”
Anh lẩm bẩm không rõ tiếng.
Hơi thở nóng rực.
Bàn tay ấm áp luồn từ eo tôi vào trong.
“Em có biết không…”
“Anh nhớ em đến phát điên rồi…”
Tôi bị anh ép xuống ghế sofa.
Đầu óc trống rỗng.
Chỉ có thể theo bản năng đáp lại anh.
Tay hỗn loạn kéo cổ áo anh.
Lột chiếc áo khoác khỏi bờ vai.
Bên trong anh chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng.
Bàn tay tôi trượt dọc theo lồng ngực anh.
Muốn cởi chiếc áo đó ra.
Anh khẽ rên lên.
Hôn dọc xuống phía dưới.
Gần như cắn lên xương quai xanh của tôi.
Hơi thở đặc quánh.
Ngay cả tay cũng đang run rẩy.
Sau đó.
Ở phần eo bụng của anh.
Đầu ngón tay tôi đột nhiên chạm phải một cảm giác khác thường.
Động tác của tôi khựng lại.
Tôi cúi đầu nhìn xuống.
Áo thun của anh bị kéo lên tận ngực.
Lộ ra cơ bụng săn chắc.
Nhờ ánh đèn hắt vào từ ngoài cửa sổ.
Tôi nhìn rõ rồi.
Đó là một mảng sẹo màu nâu nhạt.
Ngoằn ngoèo méo mó.
Trải khắp vùng eo bụng.
Nhìn vô cùng ghê người.
Tôi sững lại.
Dụ Triều nhận ra sự dừng lại của tôi.
Anh cúi đầu.
Nhìn thấy ánh mắt tôi đang dừng ở đâu.
Cả người cũng cứng đờ trong thoáng chốc.
“Đây là gì?”
Tôi hỏi.
Không khí lặng đi trong giây lát.
Sắc mặt Dụ Triều lập tức trắng bệch.
Anh đột ngột chống người ngồi dậy.
Theo bản năng lùi lại nửa bước.
Sau đó lập tức kéo áo xuống.
Che kín mảng sẹo kia.
Động tác nhanh đến mức gần như chật vật.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy biểu cảm như vậy trên gương mặt anh.
Hoảng loạn.
Và sợ hãi.
Giống như một bí mật không thể để người khác biết vừa bị tôi phát hiện.
“Không có gì cả.”
Anh tránh ánh mắt tôi.
Tôi im lặng.
Những rung động và mê loạn vừa rồi tan biến sạch sẽ.
Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng hít thở của hai chúng tôi.
Rất lâu sau.
Dụ Triều khẽ nói:
“Đừng hỏi.”
Giọng điệu gần như cầu xin.
Tôi nhìn anh.
Không hỏi tiếp nữa.
Nhưng trái tim lại từng chút từng chút chìm xuống.
Tôi đột nhiên nhận ra.
Dụ Triều biết tất cả mọi chuyện về tôi.
Nhưng dường như từ đầu đến cuối.
Anh chưa từng có ý định để tôi hiểu về anh.
12
Sau ngày hôm đó.
Giữa tôi và Dụ Triều dường như đột nhiên xuất hiện một lớp ngăn cách.
Suốt ba ngày liền.
Tôi không chủ động tìm anh.
Anh nhắn tin.
Tôi vẫn trả lời.
Nhưng không còn giống như trước, dùng đầy những từ đệm và biểu tượng cảm xúc nữa.
Anh gọi điện.
Tôi vẫn nghe.
Chỉ là không còn chia sẻ mọi chuyện trong cuộc sống với anh như trước.
Dụ Triều nhanh chóng nhận ra sự xa cách của tôi.
Anh vẫn đứng dưới lầu lặng lẽ chờ tôi.
Nhưng bắt đầu trở nên cẩn thận hơn.
Không còn chủ động nắm tay tôi nữa.
Tôi bước tới.
Anh sẽ hỏi:
“Có muốn đi ăn cùng nhau không?”
Tôi nói được.
Anh sẽ đi cùng tôi.
Tôi nói không.
Anh gật đầu.
Sau đó một mình rời đi.
Ngay cả lý do cũng không hỏi.
Anh quá thông minh.
Thông minh đến mức lập tức nhận ra sự bất thường của tôi.
Nhưng lại sợ sau khi truy hỏi sẽ nhận được câu trả lời còn tồi tệ hơn.
Cho nên chỉ có thể giả vờ như không biết.
Dường như như vậy sẽ duy trì được hiện trạng đang lung lay sắp đổ này.
Nhưng Dụ Triều vốn không phải người bình thường.
Có thể giả vờ được bao lâu chứ?
Tối ngày thứ tư.
Tôi tới thư viện.
Sắp đến giờ đóng cửa nên không còn nhiều người.
Chaporia
Bình Luận (0)