Tôi ôm laptop đi ngang qua giá sách.

Cổ tay bỗng bị ai đó nắm lấy.

Giây tiếp theo.

Tôi bị kéo vào giữa hai dãy giá sách.

Lưng đập vào gáy sách.

Hơi thở quen thuộc ập xuống.

Trên môi phủ lên cảm giác mềm mại mà nóng bỏng.

Là mùi hương của Dụ Triều.

Không cho tôi bất kỳ thời gian phản ứng nào.

Anh gần như cưỡng ép đè tôi lên giá sách.

Nụ hôn gần như cuồng bạo trút xuống.

Ngón tay luồn vào tóc tôi.

Một tay khác siết chặt eo tôi.

Giam tôi giữa anh và giá sách.

Không thể động đậy.

“Ưm…”

Nhiệt độ nóng bỏng áp sát.

Nhịp tim truyền qua hai lớp quần áo.

Nhanh đến mức như đang nổi trống.

Dường như anh đã nhẫn nhịn đến cực hạn.

Cả người đều run rẩy.

Không thể khống chế khát vọng dành cho tôi.

Gần như đang cắn môi tôi.

“Buông…”

Tôi bị anh ép đến không thể cử động.

Môi bị chặn kín.

Não bộ vì thiếu oxy mà sinh ra cảm giác choáng váng kỳ lạ.

Một câu cũng không nói nổi.

Trong lòng lập tức bốc lên một ngọn lửa vô danh.

Tôi dùng sức đẩy anh ra.

Canh đúng thời cơ.

Giơ tay lên.

Tát mạnh một cái.

Chát—

Tiếng tát cực kỳ vang dội.

Vọng khắp thư viện yên tĩnh.

Mặt Dụ Triều nghiêng sang một bên.

Động tác điên cuồng đột ngột dừng lại.

Bên má bị tôi đánh dần dần đỏ lên.

Nối liền với khóe mắt vốn đã đỏ của anh.

Anh chậm rãi quay đầu lại.

Nhìn tôi.

Sau đó nâng bàn tay vừa đánh anh lên.

Cúi đầu.

Nhẹ nhàng đặt môi lên lòng bàn tay tôi.

“Đau không?”

Anh hỏi.

Giọng nói khàn đặc.

Ngực tôi nghẹn đến khó chịu.

“Dụ Triều, anh có biết vì sao em tức giận không?”

Giây tiếp theo.

Nước mắt Dụ Triều đã rơi xuống.

Lập tức làm ướt lòng bàn tay tôi.

“Không biết…”

“Em yêu… em yêu, có phải em không thích anh nữa rồi không?”

Giọng anh run đến mức không thành tiếng.

“Không được không thích anh…”

“Xin em, đừng không thích anh.”

“Anh đã làm sai điều gì, em nói cho anh biết được không?”

“Anh phải làm thế nào em mới nhìn anh đây?”

“Có phải em thấy anh quá dính người không?”

“Anh có thể sửa mà…”

“Chỉ cần em không thích, anh cái gì cũng có thể sửa.”

Anh ngẩng đôi mắt ướt đẫm nhìn tôi.

Trên gương mặt tuấn tú toàn là dấu nước mắt.

“Sau này anh sẽ không tùy tiện ôm em nữa, không tùy tiện xuất hiện trước mặt em nữa, anh sẽ không làm phiền em…”

“Nhưng em có thể đừng lạnh nhạt với anh như vậy được không…”

“Anh thật sự sắp phát điên rồi, em yêu…”

“Anh không biết em đang nghĩ gì.”

“Mấy ngày nay em chẳng nói gì với anh cả.”

“Em cũng không đăng vòng bạn bè nữa, mạng xã hội cũng không cập nhật…”

“Anh không nhìn thấy tin tức của em.”

“Không biết bất cứ điều gì về em.”

“Anh thậm chí không biết em đang ở đâu, đang làm gì, có vui hay không…”

“Anh thật sự không chịu nổi.”

Mắt anh rất đỏ.

Giống như đã nhiều ngày không nghỉ ngơi tử tế.

“Dụ Triều.”

Tôi nhìn anh.

Đột nhiên khẽ hỏi:

“Cảm giác hoàn toàn không biết gì về một người, dễ chịu không?”

Dụ Triều sững người.

Hàng mi ướt đẫm nước mắt khẽ run lên.

“Anh nghĩ em không biết những bài đăng vòng bạn bè chỉ mình em nhìn thấy sao?”

“Anh nghĩ em không biết chuyện anh âm thầm kết bạn với rất nhiều bạn bè của em, tìm hiểu rõ thời khóa biểu và cả thành viên trong gia đình em sao?”

“Còn cả ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau.”

“Anh vô duyên vô cớ băng qua hơn nửa trường học để xuất hiện ở buổi chào đón tân sinh viên của khoa Nghệ thuật.”

“Anh thật sự nghĩ em giận vì những chuyện đó sao?”

Sắc mặt Dụ Triều từng chút một trắng đi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Nếu thật sự để ý những chuyện đó.”

“Ngay từ lần đầu tiên phát hiện anh không bình thường, em đã rời đi rồi.”

“Chúng ta căn bản sẽ không thể ở bên nhau.”

Anh đứng đó ngây người.

Rất lâu không nói nên lời.

Tôi đột nhiên cảm thấy có chút buồn.

“Điều em để ý là.”

“Rõ ràng anh biết tất cả mọi chuyện về em.”

“Nhưng em thậm chí còn không biết vì sao anh lại trở thành như thế này.”

“Không biết những vết sẹo trên người anh từ đâu mà có.”

“Cũng không biết lúc đau khổ nhất, rốt cuộc anh đã trải qua chuyện gì.”

“Anh kéo em vào thế giới của anh.”

“Nhưng từ đầu đến cuối chưa từng nghĩ tới việc để em bước lại gần anh.”

“Dụ Triều.”

“Anh cảm thấy như vậy công bằng với em sao?”

Dụ Triều im lặng lắng nghe.

Môi khẽ mở ra.

Nhưng lại không biết phải nói gì.

Chỉ đỏ hoe mắt nhìn tôi.

Tôi hít sâu một hơi.

Cuối cùng hỏi ra câu đó.

“Anh chính là ‘Biển Sâu’, đúng không?”

Cơ thể Dụ Triều hoàn toàn cứng đờ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...