Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Giữa hai giá sách yên tĩnh đến đáng sợ.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt từng chút từng chút vỡ vụn.
Để lộ sự hoảng loạn và bất lực bên trong.
“Giống như năm đó anh đột nhiên cắt đứt liên lạc với em.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Từ bảy năm trước đến bây giờ.”
“Thông tin giữa chúng ta vẫn luôn không cân bằng.”
Đáy mắt Dụ Triều càng lúc càng đỏ.
Anh đứng đó.
Rất lâu rất lâu không nói gì.
Sắc mặt trắng như tờ giấy.
Giống như cuối cùng cũng nhận ra.
Nếu đến lúc này anh vẫn không thành thật.
Anh thật sự sẽ mất tôi.
Rất lâu sau.
Cuối cùng anh mới mở miệng.
“Không phải.”
“Không phải anh không muốn nói cho em biết.”
Anh nhìn tôi thật sâu.
Giống như đây là lần cuối cùng được nhìn thấy tôi.
“Anh không biết phải làm thế nào để em biết.”
“Anh sợ sau khi nói ra.”
“Em sẽ lập tức ghê tởm anh, rời bỏ anh.”
Trong mắt anh có sợ hãi.
Có đau khổ.
Còn có cả sự cầu xin gần như hèn mọn.
“Khương Tinh Lê.”
“Em sẽ không thích anh của trước kia đâu.”
“Em sẽ thấy ghê tởm.”
Tôi sững người.
“Tại sao?”
Dụ Triều nhìn tôi.
Chậm rãi nở một nụ cười thảm đạm.
“Bởi vì ngày quen em.”
“Vốn dĩ anh đã chuẩn bị đi chết rồi.”
13
Tối hôm đó, Dụ Triều kể cho tôi nghe câu chuyện của “Biển Sâu” từ góc nhìn của anh.
Trước đây Dụ Triều không phải như bây giờ.
Thậm chí anh từng cách rất xa dáng vẻ hiện tại.
Từ nhỏ sức khỏe của anh đã không tốt.
Những năm dậy thì đó, vì phải uống thuốc trong thời gian dài, cân nặng của anh bắt đầu tăng lên ngoài tầm kiểm soát.
Ban đầu chỉ là béo.
Sau đó là béo một cách bất thường.
Nghiêm trọng nhất, cân nặng của anh từng lên tới hơn một trăm mười lăm ký.
Ống quần bị cọ rách.
Mỗi lần mặc đồng phục mùa hè, thịt trên người bị siết thành từng ngấn rất rõ ràng.
Ngay cả đi bộ cũng thở dốc.
Bụng vì bị mỡ căng ra trong thời gian ngắn nên để lại những vết rạn da méo mó trên diện rộng.
Anh không dám thay quần áo.
Không dám học thể dục.
Thậm chí không dám cúi xuống buộc dây giày khi có đông người.
Bởi vì mỗi lần cúi người, bụng sẽ ép chồng lên nhau.
Luôn có người cười nhạo anh là đồ heo béo chết tiệt.
Ban đầu, anh còn giả vờ như không nghe thấy.
Về sau nghe nhiều quá.
Anh thật sự bắt đầu cảm thấy bản thân mình có lẽ rất ghê tởm.
Tính cách của anh vốn đã không được yêu thích.
Ít nói.
Không hòa đồng.
Người khác bàn về game, người nổi tiếng hay yêu đương.
Anh lại xem phim tài liệu vũ trụ, sách minh họa côn trùng, UAP và những kiến thức tự nhiên lạnh lẽo mà chẳng ai quan tâm.
Anh nói cây cối có thể truyền tín hiệu cho nhau.
Người khác bảo anh bị tâm thần.
Anh nói có những loài nấm có thể điều khiển kiến.
Người khác bảo anh cút xa một chút.
Anh nói sau khi cá voi chết sẽ chìm xuống đáy biển.
Nuôi sống cả một hệ sinh thái.
Bọn họ nói:
“Dụ Triều, cậu có thể đừng ngày nào cũng nói mấy thứ ghê tởm đó được không?”
Đôi khi anh cảm thấy mình giống một con cá voi lạc đàn trong phim tài liệu.
Thân hình khổng lồ.
Âm thanh trầm thấp.
Rõ ràng vẫn luôn cất tiếng gọi.
Nhưng không có bất kỳ đồng loại nào đáp lại.
Thế nhưng anh còn không bằng cá voi.
Tiếng hát của cá voi có thể truyền đi rất xa.
Còn tiếng nói của anh chẳng ai muốn nghe.
Về sau.
Ngay cả bản thân anh cũng không nói nữa.
Nhưng cho dù ngậm miệng, chỉ riêng sự tồn tại của anh cũng đã đủ gây chú ý.
Bàn ghế bị anh ngồi đến mức phát ra tiếng kẽo kẹt.
Chạy bộ lúc nào cũng đứng cuối cùng.
Mỗi lần xếp hàng lấy cơm ở nhà ăn, chỉ cần đồ ăn nhiều hơn một chút.
Phía sau sẽ có người bắt đầu xì xào bàn tán.
Có lúc về đến nhà.
Ngay cả bố mẹ cũng nhíu mày.
“Con không thể ăn ít lại một chút sao?”
“Con nhìn xem bây giờ mình thành cái dạng gì rồi.”
“Sức khỏe kém như vậy, thành tích học tập cũng không còn tốt như trước.”
“Sao lại biến mình thành một con heo thế này?”
Thật ra Dụ Triều đã rất lâu không ăn nhiều nữa.
Anh thậm chí còn cố tình ăn ít đi.
Nhưng thuốc men, cảm xúc, nội tiết tố.
Mọi thứ trộn lẫn với nhau.
Cân nặng hoàn toàn không nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Càng béo.
Càng bị chế giễu.
Càng bị chế giễu.
Càng trầm cảm.
Càng trầm cảm.
Liều thuốc càng nặng.
Thuốc càng nặng.
Cân nặng càng mất kiểm soát.
Giống như một vòng luẩn quẩn không có điểm dừng.
Khoảng thời gian đó.
Anh thường ngồi trong phòng nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Anh cảm thấy bản thân dường như đang mục nát từ bên trong cơ thể.
Chaporia
Bình Luận (0)