Nào là muốn tặng nhẫn kim cương.

Em họ anh còn luôn miệng gọi tôi là chị dâu.

Kế hoạch gây sự thất bại.

Tôi lại nghĩ ra kế khác.

Thế tại sao chiều nay anh không trả lời em ngay?

Em muốn xem thời gian sử dụng điện thoại của anh.

Hứa Tấn chẳng tỏ vẻ phản đối gì.

Anh đang họp.

Em xem đi.

Tôi kiểm tra qua lại một lượt.

Được rồi.

Quả thật chẳng tìm ra chỗ nào để gây chuyện.

Vậy anh có thể đừng giận không?

Em xin anh đó.

Tôi ôm cổ anh lắc qua lắc lại.

Dự định dỗ thêm hai phút.

Nếu vẫn không dỗ được thì tôi sẽ nổi giận.

Hứa Tấn kéo tay tôi xuống.

Bảo bối.

Anh không giận.

Anh chỉ đang nghĩ…

Có phải anh làm chưa đủ tốt hay không.

Nên em vẫn luôn không thể hoàn toàn dựa dẫm vào anh.

Ánh mắt chân thành đến mức vô tội.

Nhưng vóc dáng của anh lại quá mức hấp dẫn.

Tôi không nhịn được che mặt.

Đầy áy náy nói:

Em có lỗi với anh.

Anh chân thành như vậy.

Còn em chỉ thèm thân thể anh.

Mắt em không tài nào không nhìn được.

Hứa Tấn im lặng rất lâu.

Tôi len lén nhìn qua kẽ ngón tay.

Chỉ thấy anh đang cười như không cười nhìn mình.

Không nhìn được chỗ nào?

Chỗ này sao?

Anh chỉ vào môi mình.

Hay là chỗ này?

Hứa Tấn nắm tay tôi đặt lên yết hầu của anh.

Tay tôi khẽ vuốt qua lại trên cổ anh.

Anh ngửa đầu.

Bàn tay đang giữ tay tôi bất giác dùng sức hơn vài phần.

Hay là chỗ này?

Anh đặt tay tôi lên lồng ngực mình.

Tay còn lại của tôi như có ý thức riêng.

Cũng tự động theo lên.

Trước đây sao anh không biết…

Em lại…

Tôi vừa sờ loạn vừa trách móc.

Anh cúi đầu hôn tôi.

Môi lưỡi quấn quýt.

Lại là một trận tim đập mặt đỏ.

Tôi cũng không biết mọi chuyện phát triển đến bước này bằng cách nào.

Hứa Tấn thật sự có nghiện gì đó rồi!

07

Anh không được tiếp tục như vậy nữa.

Tôi nằm trên giường, ánh mắt lơ đãng, không có tiêu điểm.

Anh phải làm việc chăm chỉ, không được sa đà vào chuyện này.

Em yên tâm đi, anh đâu có làm chậm trễ công việc.

Anh vẫn rất ổn mà. Chẳng lẽ em không ổn sao, bảo bối?

Tức quá, tôi lại cắn anh một cái.

Hứa Tấn cười vô cùng ngông nghênh.

Là phụ nữ thì sao có thể thừa nhận mình không được chứ.

Em ổn lắm.

Bắt đầu từ ngày mai, tôi phải tăng tần suất tập thể dục.

Tôi không tin là mình không theo kịp.

Được rồi, bảo bối, anh không trêu em nữa.

Hứa Tấn đỡ tôi ngồi dậy.

Anh bế em đi tắm.

Sau này chúng ta vẫn ngủ riêng như trước nhé.

Anh đưa tay vén một lọn tóc bên thái dương tôi.

Em không cần lo cho anh.

Anh kiểm soát được.

Cái gì chứ.

Anh kiểm soát được.

Nhưng tôi thì không.

Tôi kéo kéo áo anh, ra hiệu thả mình xuống.

Em lại muốn cắn anh à?

Dường như nhận ra ý đồ của tôi, Hứa Tấn đứng yên không động đậy.

Hôm nay không được.

Mai còn phải tới công ty, cắn lên mặt sẽ quá rõ.

Ngoan nào.

Tôi lập tức lại muốn gây sự.

Anh chê em.

Hứa Tấn như bị tôi chọc cười đến bất lực, lập tức đặt tôi xuống đất rồi cúi người.

Cắn đi.

Anh chỉ sợ em ngại thôi.

Chứ không thì em lại nghi ngờ anh.

Cắn đi.

Tôi nhìn gương mặt từ trên xuống dưới đều hợp ý mình.

Rồi dùng mặt cọ nhẹ vào mặt anh.

Hì hì.

Chúng ta đi tắm thôi, anh trai.

Tôi nắm tay Hứa Tấn kéo vào phòng tắm.

Giữa làn hơi nước mờ ảo, Hứa Tấn đột nhiên nghiêm túc nói:

Tạ Nghênh, em có thể hỏi anh.

Em có thể luôn luôn hỏi anh.

Hả?

Tôi đưa tay kéo anh lại gần.

Làn hơi nước mông lung khiến lòng tôi ngứa ngáy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...