Tôi rất muốn hôn anh.

Tôi thật sự rất thích anh.

Nhưng Hứa Tấn lại đứng yên, không chịu tiến tới.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Nhìn môi anh khẽ mở rồi khép.

Anh nói:

Bất kể em có vấn đề gì, em đều có thể hỏi anh.

Em có thể hỏi mãi, xác nhận mãi.

Không cần mỗi lần đều cố ý nói những lời như vậy.

Em yên tâm.

Anh rất yêu em.

Hứa với anh, được không?

Con người thật kỳ lạ.

Rõ ràng muốn hỏi:

“Có phải anh không còn thích em nhiều như trước nữa không?”

Nhưng lời nói ra lại thành:

“Em ghét anh.”

Rõ ràng sợ tình cảm của đối phương không sâu đậm bằng mình.

Nhưng nói ra lại thành:

“Anh chê em.”

Thế nhưng người tôi yêu lại nói rằng:

Tôi có thể luôn luôn hỏi anh ấy.

Tôi nghe thấy giọng mình run rẩy.

Tôi nói:

Cảm ơn anh, Hứa Tấn.

Thật ra em cũng rất yêu anh.

Trước giờ tôi chưa từng nói chữ “yêu”.

Bởi vì tôi luôn cảm thấy chữ ấy quá đỗi trang trọng.

Tôi có thể dễ dàng nói với anh rằng mình thích anh.

Giống như tôi vẫn thường nói:

“Anh thật tốt.”

Thích có thể là ngưỡng mộ.

Có thể chỉ đơn giản là cảm thấy hứng thú.

Khi gặp vấn đề, có thể lựa chọn né tránh.

Cũng có thể lựa chọn cắt đứt mối quan hệ.

Nhưng cốt lõi của tình yêu là trách nhiệm và bao dung.

Thích một bông hoa.

Bạn có thể hái nó mang về nhà.

Nhưng yêu một bông hoa.

Là biết nó có mùa nở rộ của riêng mình.

Và sẵn lòng đứng từ xa nhìn nó khoe sắc.

Tôi không sở hữu nó.

Nhưng chỉ riêng việc nó tồn tại thôi cũng khiến thế giới này đẹp đẽ hơn.

Tôi chưa từng nghĩ.

Sẽ có một ngày mình có thể tự nhiên nói ra chữ “yêu” như vậy.

Khoảnh khắc ấy.

Tôi đã xác nhận.

Tôi yêu anh.

Trước đây tôi luôn sợ hãi.

Tôi sợ tình yêu mình nâng niu trao đi sẽ không được trân trọng.

Tôi sợ trong một mối quan hệ, việc mình hạ mình nhún nhường sẽ trở nên quá đáng thương.

Cho nên mỗi khi xảy ra vấn đề.

Ham muốn trốn chạy của tôi luôn lớn hơn mong muốn giao tiếp.

Bởi vì chỉ cần bỏ chạy.

Sẽ không bị tổn thương nữa.

Hứa Tấn.

Kết hôn với em nhé.

Tôi không còn sợ nữa.

Bởi vì tôi biết.

Anh rất yêu tôi.

Và anh sẽ không làm tôi tổn thương.

Đôi mắt Hứa Tấn lập tức sáng lên.

Trong mắt anh là niềm vui sướng mãnh liệt đến mức không thể che giấu.

Anh đáp:

Được.

Tôi biết mà.

Anh nhất định sẽ đồng ý.

Những lời còn lại đều bị nuốt chửng giữa môi và răng.

Anh hôn tôi thật mạnh.

08

Ngày Hứa Tấn cầu hôn tôi là một buổi sáng yên tĩnh.

Như thường lệ, tôi xuống lầu ăn sáng.

Nhưng vừa mở cửa đã thấy trước cửa phòng mình phủ kín hoa linh lan.

Những đóa hoa kéo dài thành một con đường nhỏ, uốn lượn xuống tầng dưới.

Những năm mới tốt nghiệp, tôi từng cãi nhau với gia đình đến mức không thể hòa giải.

Tôi quyết tâm ra ngoài làm việc để chứng minh bản thân.

Hồi còn đi học, hoa linh lan là thứ tôi có thể tùy tiện mua.

Nhưng sau khi đi làm, ngược lại lại rất ít khi mua nữa.

Hứa Tấn biết chuyện đó từ khi nào?

Có lẽ chỉ vì anh thấy tôi thích.

Tôi đã đoán được anh định làm gì.

Thế là vui vẻ nhấc váy chạy xuống dưới.

Dọc đường bày đầy những thứ khiến người ta hoa mắt:

Trang sức.

Chìa khóa xe.

Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.

Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.

Sau đó là vô số tấm ảnh chụp chung của tôi và anh.

Ở cuối con đường ấy.

Là Hứa Tấn.

Tôi chạy về phía anh.

Nhưng anh lại gọi tôi lại.

Tạ Nghênh.

Anh hy vọng cuộc đời em mãi mãi rực rỡ như hoa nở.

Có được tình yêu và tự do.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...