Anh đứng cách tôi hai bước chân.
Rồi tiến thêm một bước.
Những thứ kia là những gì anh muốn dành cho em.
Bất kể em có muốn kết hôn với anh hay không, anh vẫn sẽ cho em.
Anh hy vọng em đưa ra quyết định trong lúc tỉnh táo và lý trí.
Anh hy vọng em thật sự cảm thấy anh có thể gánh vác trách nhiệm của một người chồng.
Và em thật lòng muốn trở thành vợ anh.
Khi đó hãy gật đầu.
Nếu chưa, anh có thể đợi đến khi em sẵn sàng.
Tôi nhìn anh.
Bất chợt nghĩ tới một chuyện không đúng lúc chút nào.
Hóa ra…
Con người thật sự có thể xúc động đến mức lệ nóng tràn mi.
Tôi biết ngày này sớm muộn gì cũng sẽ tới.
Tôi biết anh sẵn lòng.
Tôi cũng biết trái tim mình đã đồng ý từ lâu.
Đã đồng ý với anh hết lần này đến lần khác.
Vậy tại sao…
Tôi vẫn khóc chứ?
Tôi lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi.
Rồi gật đầu thật mạnh.
Hứa Tấn quỳ một gối xuống.
Hỏi tôi:
Cô Tạ Nghênh.
Em có đồng ý cùng anh đi hết quãng đời còn lại không?
Khoảng cách hơn một bước chân ấy.
Bị tôi vượt qua chỉ trong một bước.
Tôi đáp:
Em đồng ý.
Hiện giờ em tỉnh táo đến mức có thể làm đề toán cao cấp luôn.
Em cảm thấy từ lâu anh đã gánh vác mọi trách nhiệm rồi.
Em cũng bằng lòng chia sẻ thời gian, tình yêu và tiền bạc của mình với anh.
Chiếc nhẫn được anh nhẹ nhàng đeo lên ngón tay trái của tôi.
Tôi nghĩ.
Kích thước của chiếc nhẫn.
Và kích thước của cả thế giới này.
Có lẽ tôi đều đã biết rồi.
Chiếc nhẫn này là anh cùng mẹ anh chọn.
Hứa Tấn lên tiếng.
Anh muốn nói với tôi rằng.
Bà Hứa Mẫn đã đồng ý.
Như một lời hứa.
Anh nghiêm túc nói:
Sau này em muốn gặp bố mẹ anh thì gặp.
Không muốn gặp thì cứ đẩy cho anh.
Tôi hơi do dự.
Nhưng như vậy không tốt lắm.
Không có gì là không tốt cả.
Bố mẹ anh, anh tự có thể hiếu kính.
Họ không có quan hệ sinh thành dưỡng dục với em.
Em bước vào gia đình này là vì anh.
Mọi chuyện anh sẽ xử lý ổn thỏa.
Tôi dựa vào lòng anh.
Không ngừng xoay bàn tay để ngắm chiếc nhẫn.
Biết trước sẽ kết hôn với anh.
Ngày đầu gặp anh em đã không khóc dữ như vậy rồi.
Nghe tôi nói thế.
Hứa Tấn bật cười.
Nếu em không khóc mấy lần như vậy.
Chắc anh cũng sẽ không chủ động bắt chuyện với em đâu.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
Nghe thấy một phiên bản mở đầu khác với ký ức của mình.
—
09
Ngoài tôi ra, trong nhà còn có một cặp em sinh đôi long phượng.
Khi mới tốt nghiệp.
Tôi luôn cảm thấy bố mẹ thiên vị.
Những gì dành cho em trai em gái luôn nhiều hơn dành cho tôi.
Tôi thật sự không cam lòng.
Tôi oán trách từng người trong gia đình.
Vì vậy tôi tự tìm việc làm.
Rồi vào công ty của Hứa Tấn.
Bây giờ nghĩ lại.
Thật ra cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Chỉ là khi ấy vừa bước chân vào xã hội.
Suy nghĩ còn đơn giản.
Rất dễ bị người khác lợi dụng.
Bị đồng nghiệp đâm sau lưng.
Bị ép gánh trách nhiệm thay cấp trên.
Tôi không hiểu.
Tại sao lòng người lại khó đoán như vậy.
Tại sao người ta có thể bình thản nói ra những lời trái lòng đến thế.
Nhưng tôi không muốn trở thành kiểu người đó.
Cho nên tôi luôn khóc.
Tôi không cho phép bản thân buồn quá lâu.
Nhiều nhất là tìm một nơi không có ai rồi khóc một lúc.
Khóc xong.
Tôi lại quay về làm việc.
Tôi không tin mình không làm được.
Cho đến một ngày.
Tôi tựa vào tường.
Nhìn thấy ảnh tiệc sinh nhật của em trai em gái trong nhóm chat gia đình.
Khóc đến mức run rẩy.
Chaporia
Bình Luận (0)