“Nô tỳ quỳ! Xin hãy để nô tỳ quỳ thay tiểu thư!”

Mẫu thân không để ý tới nàng, ra hiệu cho bà tử đưa ta đi.

Nhưng ngay giây tiếp theo, giọng nhị thẩm mẫu đột ngột vang lên:

“Ta xem ai dám động vào nữ nhi của ta?”

Ánh mắt người lạnh lẽo sắc bén như băng.

“Tống Vi Vân, ta biết ngươi thiên vị vị biểu cô nương kia, nhưng không ngờ ngươi có thể vì nàng ta mà ngay cả tính mạng của Tiêu Tiêu cũng không cần.”

“Nếu đã như vậy, từ nay Tiêu Tiêu chính là nữ nhi của ta, không cần ngươi quan tâm nữa!”

5

Mẫu thân cười lạnh.

“Nhị đệ muội thủ tiết đến mức sinh ảo giác rồi sao? Tiêu Tiêu là do ta hoài thai mười tháng sinh ra, sao lại trở thành nữ nhi của ngươi?”

Nhị thẩm mẫu không để ý tới bà. Ánh mắt người rơi trên bộ tẩm y ướt đẫm của ta, vành mắt dần đỏ lên.

Người căn dặn:

“Xuân Hòa, đưa tiểu thư nhà ngươi đi thay y phục. Trong cung có quý nhân triệu kiến.”

Mẫu thân vội vàng ngăn lại.

“Tiêu Tiêu như vậy còn làm sao diện kiến quý nhân? Để Tuyết Nhiêu đi đi. Nó miệng lưỡi ngọt ngào, giỏi nhất là khiến người khác yêu thích…”

Bước chân ta khựng lại, nước mắt đã rơi xuống trước.

Nhìn thái độ ân cần của bà, ta còn gì không hiểu nữa?

Chu Tuyết Nhiêu không hề ăn chiếc bánh ú nhân đậu đỏ kia, cũng không hề bị dị ứng.

Chẳng qua mẫu thân đã sớm nhận được tin tức, nên lấy đó làm cớ để đẩy ta đi nơi khác.

Nhị thẩm mẫu không để ý tới bà, chỉ là vẻ châm biếm trong mắt càng lúc càng sâu.

Ta được người dìu ra ngoài. Vị công công kia khẽ gật đầu.

“Quý cô nương, tới tiếp chỉ đi.”

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết:

Được biết nữ nhi Quý Tiêu Vũ của Quý Hoài Phong, phủ Vĩnh An Hầu, tư chất ôn nhu thông tuệ, cẩn trọng đoan trang, lễ nghi đầy đủ.

Trẫm xét thấy cử chỉ đoan chính, tâm tính lương thiện, cung kính tự giữ, có đức hạnh tốt đẹp.

Nay đặc biệt ban ân, sắc phong làm Văn Hỷ huyện chúa, ban sách ấn…”

Sắc mặt mẫu thân đột ngột thay đổi. Bà gượng gạo cười.

“Công công, có phải thánh chỉ tuyên nhầm rồi không? Tiêu Vũ là đích nữ của ta và phu quân Quý Hoài Toàn, sao lại…”

“Ồ, đây chẳng phải Vĩnh An Hầu phu nhân sao? Nhà ta quanh năm hầu hạ trong cung, cũng từng nghe nói phu nhân tuyên bố với bên ngoài rằng chỉ có vị Chu cô nương kia mới là nữ nhi của mình.”

Công công cười khẩy.

“Sao vừa nghe Quý cô nương trở thành huyện chúa, phu nhân lại chịu thừa nhận rồi?”

Nói xong, ông phất tay áo rời đi.

Nhị thẩm mẫu kéo chặt áo choàng trên người ta, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...