“Lần này sẽ không còn ai dám bắt nạt con nữa.”
Ta không biết nhị thẩm mẫu đã thuyết phục bệ hạ và Hoàng hậu thế nào, nhưng ngay lúc này, ta thật sự cảm nhận được tình mẫu tử.
Những cảm xúc vừa bị ta cố gắng đè nén lại không nhịn được mà trào dâng.
Mẫu thân thấy ta dựa vào người nhị thẩm mẫu, lập tức có chút hoảng hốt.
“Tiêu Tiêu, con nói cho nương biết chuyện này là thế nào? Sao con lại trở thành nữ nhi của nhị phòng rồi?”
“Con đã được nhận làm con thừa tự dưới danh nghĩa nhị thẩm mẫu. Ngày mai con sẽ theo người tới Giang Nam sinh sống.”
“Phu nhân, chúc mừng người. Từ nay về sau, người không cần lo sự tồn tại của con khiến Chu Tuyết Nhiêu đau lòng nữa.”
“Ta không đồng ý!”
Bà hoảng hốt ngăn trước mặt ta.
“Phụ thân và ca ca con đã đánh thắng trận, chưa tới ba ngày nữa sẽ trở về kinh thành. Nếu biết con được nhận làm con thừa tự của nhị phòng, họ sẽ nhìn ta và Tuyết Nhiêu thế nào?”
Bước chân ta khựng lại.
Hóa ra cho dù đã tới lúc này, người bà nghĩ đến trước tiên vẫn là Chu Tuyết Nhiêu.
Lần này ta không rơi lệ nữa, cũng không quay đầu.
……
Trời vừa tờ mờ sáng, ta vẫn còn hơi sốt, nhưng vẫn bước lên xe ngựa đi về phương Nam.
Không biết Lục Cẩn Chi đã đứng bên ngoài Hầu phủ bao lâu, bờ vai hắn đã bị sương sớm thấm ướt.
“Tiêu Vũ, nàng thật sự muốn tới Giang Nam sao?”
Hắn miễn cưỡng kéo lên một nụ cười.
“Vậy khi nào nàng trở về? Ta biết nàng không giỏi nữ công, đã mời tú nương giỏi nhất kinh thành thêu khăn trùm đầu cho nàng.”
“Còn cả giá y nữa! Nàng đo kích thước xong rồi hãy đi, được không? Ta sợ đợi nàng trở về mới may sẽ không kịp.”
“Cẩn Chi, ta sẽ không trở về nữa.”
Hắn nhìn ta, hy vọng trong mắt từng chút một tan biến.
“Nhưng bá mẫu nói…”
“Bà ấy nói gì cũng vô dụng, bởi vì ta đã được nhận làm con thừa tự dưới danh nghĩa nhị thẩm mẫu, trở thành nữ nhi của người.”
“Còn chuyện Chu Tuyết Nhiêu có biết quản lý gia sự hay không, đó là chuyện của các người.”
Nói xong, ta buông rèm xuống, lặng lẽ chờ xe ngựa khởi hành.
“Tiêu Vũ, nàng ở lại vì ta, được không?”
Hắn thấp giọng cầu xin:
“Trước đây ta nói để nàng làm trắc phu nhân chỉ là lời nói đùa. Ta chỉ tức giận vì nàng dễ dàng từ bỏ hôn ước của chúng ta. Trong lòng ta chưa từng có người khác.”
“Tiêu Vũ, nàng đừng im lặng. Nàng đáp lại ta một tiếng đi!”
Phu xe hô lớn:
“Tiểu thư, người ngồi vững nhé!”
Ta cụp mắt, âm thầm trả lời trong lòng.
Không quan trọng nữa.
Bọn họ quan tâm ai, thiên vị ai, đều không còn quan trọng.
Chaporia
Bình Luận (0)