“A!”

Nàng ta ôm mặt.

“Dì đánh con?”

Tống Vi Vân tức đến mức lồng ngực phập phồng, nhưng trong mắt Tuyết Nhiêu không hề có sự hổ thẹn, chỉ có oán hận.

Bà vì Chu Tuyết Nhiêu mà mất đi nữ nhi luôn kính yêu, ngưỡng mộ mình, mất cả vị trí Vĩnh An Hầu phu nhân. Vậy mà chỉ vì một cái tát, nàng ta đã oán hận bà đến thế.

Bà dựa vào bàn, chậm rãi trượt xuống đất, che mặt, nước mắt tuôn qua kẽ ngón tay.

Bao năm qua, rốt cuộc bà đã coi trân châu thành mắt cá!

Không biết nghĩ tới điều gì, bà nắm chặt tay Chu ma ma, nghẹn ngào căn dặn:

“Mau! Chuẩn bị xe ngựa! Tiêu Vũ vẫn chưa tới Giang Nam, chúng ta đi đón con bé trở về!”

7

Những ngày ở Giang Nam tự tại hơn rất nhiều so với hơn mười năm ta sống tại kinh thành.

Nhà mẹ đẻ của nhị thẩm mẫu là một gia tộc lớn ở Giang Nam, chỉ có người và dì là hai nữ nhi.

Hiện giờ dì đang quản lý gia nghiệp. Ngày đầu gặp ta, người đem vàng bạc châu báu như nước chảy đưa vào viện của ta, nắm tay ta nhìn tới nhìn lui, cười nói với nhị thẩm mẫu:

“Bao năm qua, cuối cùng muội cũng làm được một chuyện khiến ta hài lòng.”

Người vừa đeo vòng vàng lên tay ta vừa cười híp mắt hỏi:

“Không biết Tiêu Tiêu có hứng thú với việc kinh doanh không? Dì cho con vài tửu lâu để luyện tay, được chứ?”

Nhị thẩm mẫu chậc một tiếng, kéo ta ngồi bên cạnh mình.

“Sao tỷ lại ép mua ép bán rồi? Tiêu Vũ tới Giang Nam còn chưa được đi tham quan tử tế, tỷ đã ép con bé học kinh doanh với mình sao?”

Ta nghe họ đấu khẩu, cười cong cả mắt.

Những ngày qua, ta đã gặp rất nhiều trưởng bối. Mọi người đều vô cùng quan tâm đến ta.

Sự quan tâm ấy không phải thúc ép ta phải tiến về phía trước, mà là không ngừng nói với ta rằng:

Không sao cả. Cho dù con trở thành người thế nào, chúng ta cũng sẽ làm chỗ dựa cho con.

Không cần cạnh tranh, không cần lấy lòng. Chỉ cần thuận theo tự nhiên, làm chính mình, con vẫn có thể nhận được sự yêu thích của các trưởng bối.

Những ngày tháng như vậy khiến mỗi ngày ta đều mong ngóng được mở mắt để cảm nhận.

Ta khoác lấy cánh tay nhị thẩm mẫu, khẽ lay vài cái.

“Không sao đâu… Mẫu thân, con cũng muốn theo dì học kinh doanh.”

Nghe thấy hai chữ “mẫu thân”, người khựng lại một chút, sau đó vui mừng gật đầu.

“Được! Được! Con muốn làm gì, mẫu thân cũng ủng hộ con!”

Trong lòng ta nảy sinh cảm giác e thẹn chưa từng có, khuôn mặt không nhịn được mà đỏ lên.

Ánh nắng chiếu xuống người chúng ta, mang tới hơi ấm vô tận.

Những tháng ngày như vậy, sau này vẫn còn rất nhiều.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...