……
Ta chưa từng nghĩ lần gặp lại phụ thân và ca ca sẽ diễn ra trong tình cảnh như thế.
Khi ấy ta đã tiếp quản vài tửu lâu, đang theo chưởng quầy đi tìm hiểu tình hình.
Vừa xuống lầu, ta liền gặp họ với dáng vẻ có phần tiều tụy.
Thân hình phụ thân hơi còng xuống, không còn thẳng tắp như trong ký ức. Khi nhìn thấy ta, môi ông run rẩy, hồi lâu vẫn không nói nên lời.
Còn ca ca, ánh mắt rơi trên mặt ta. Một nam nhi tám thước như huynh ấy lại đỏ hoe mắt giữa chốn đông người.
Ngay khoảnh khắc ấy, ta biết phụ thân và ca ca đều không hề vứt bỏ ta.
“Tiêu Tiêu? Có phải Tiêu Tiêu nhà ta không?”
Ta gật đầu, chớp mắt ép nước mắt trở vào, nhưng lại không thể mở miệng gọi ra hai tiếng kia. Ta chỉ cúi đầu, mặc cho nước mắt rơi xuống.
“Phụ thân, nơi này không tiện nói chuyện.”
Ca ca thuê một gian nhã phòng. Ta đi theo phía sau huynh ấy, đầu óc trống rỗng.
Bỗng nhiên, trong tay ta được nhét vào một thanh kiếm gỗ nhỏ nhắn.
Ca ca cúi đầu, giọng nói nhẹ như lông vũ lướt qua trái tim.
“Cầm lấy đi!”
“Năm đó khi ca ca theo phụ thân rời đi, muội vẫn khóc nháo, đòi ta làm cho muội một thanh kiếm gỗ nhỏ.”
“Những năm qua, năm nào ta cũng khắc cho muội một thanh, tưởng tượng dáng vẻ muội vung kiếm gỗ rồi bật cười, nhưng không ngờ muội chưa từng nhận được.
”
Ánh mắt ta rơi trên đôi tay phủ đầy những vết sẹo vụn của huynh ấy. Huynh khẽ cười, xoa đầu ta.
“Ta vội vàng làm trên đường từ kinh thành tới đây nên có phần thô ráp, muội đừng chê.”
Phụ thân quay đầu, lặng lẽ lau nước mắt.
Vị đại tướng quân Tây Cương uy phong lẫm liệt trong mắt bá tính, giờ phút này chỉ là một người cha không biết phải làm sao.
“Tiêu Tiêu, phụ thân không biết những năm qua con đã chịu nhiều khổ sở như vậy. Ta và ca ca con ở biên cương ngăn địch, bảo vệ đất nước, nhưng chưa từng nghĩ nữ nhi của mình lại bị người ta bắt nạt ngay trong nhà!”
“Ta còn tưởng những năm qua con không viết thư cho chúng ta là vì giận chúng ta quá lâu không trở về, là vì không thích những món đồ nhỏ chúng ta gửi tới…”
“Vậy phụ thân và ca ca không phải không cần con, cũng không thiên vị người khác giống mẫu thân, đúng không?”
Ta nhìn chằm chằm vào họ, không bỏ qua bất cứ biến hóa nào trên gương mặt.
Cho đến khi ca ca nghẹn ngào nói:
“Chúng ta thương muội còn không kịp, sao có thể nhẫn tâm vứt bỏ muội?”
“Biết bao lần ta và phụ thân lâm vào hiểm cảnh, đều nhờ nỗi nhớ dành cho muội mới có thể chống đỡ vượt qua!”
Ta không thể nhịn được nữa, khóc như một đứa trẻ cuối cùng cũng tìm được nhà.
Chaporia
Bình Luận (0)