Nước mắt thấm ướt vạt áo trước ngực ca ca. Ta kéo tay phụ thân, một hơi kể hết những uất ức mình phải chịu suốt bao năm qua.
Nghe ta nói tháng nào cũng viết thư, phụ thân đập mạnh bàn tay lớn xuống bàn.
“Đúng là khốn kiếp!”
“Những năm qua, ta chưa từng nhận được một lá thư nào của con! Chắc chắn tất cả đều bị độc phụ kia giữ lại!”
Ông vỗ đầu ta, dịu giọng an ủi:
“Ngoan, đừng tức giận. Ta đã viết một phong hưu thư, đuổi bà ta ra khỏi phủ. Chuyện này cũng đã được bẩm báo lên bệ hạ. Hiện giờ cả kinh thành đều biết phẩm hạnh của hai người họ, ngay cả nhà mẹ đẻ cũng không chịu thu nhận.”
Ta nức nở gật đầu.
“Bọn họ sống thế nào cũng không còn liên quan tới con nữa.”
Ta do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn mở miệng.
“Nhưng phụ thân, con không thể theo hai người trở về kinh thành nữa. Hiện giờ con là nữ nhi của nhị thẩm mẫu, các trưởng bối ở đây đều đối xử với con rất tốt…”
“Đồ ngốc, chúng ta tới đây đâu phải để đưa muội trở về.”
Ca ca véo má ta.
“Những chuyện ấy chúng ta đã sớm biết. Phụ thân vốn bất mãn với quy củ do tổ mẫu đặt ra, hiện giờ lại hòa ly với mẫu thân, ở kinh thành cũng không còn vướng bận.”
“Lần này chúng ta tới chỉ để xem muội sống thế nào. Nửa tháng sau, chúng ta sẽ trở lại Tây Cương.”
Phụ thân gật đầu.
“Con ở lại đây, chúng ta ngược lại càng yên tâm. Nhân phẩm của nhị đệ muội, ta tin tưởng.”
Ta vừa định hỏi liệu họ có thể ở lại thêm mấy ngày không, liền bị tiếng gõ cửa của tiểu tư trong phủ cắt ngang.
“Tiểu thư, có một phụ nhân đang chờ người trong phủ. Bà ta tự xưng… là mẫu thân của người.”
8
Sắc mặt phụ thân trầm xuống, giọng đầy châm biếm:
“Bà ta còn mặt mũi tới đây sao?”
Ta mím môi cười.
“Phụ thân, ca ca, vậy hai người hãy cùng con trở về đi. Chắc hẳn phòng đã được thu xếp xong. Hai người ở trong phủ, chúng ta cũng có thể gần nhau hơn.”
Hai người vốn còn định từ chối, nghe thấy câu cuối cùng liền sáng mắt.
Ca ca khẽ ho một tiếng.
“Vậy chỉ đành làm phiền nhị thẩm mẫu và Tiêu Tiêu rồi.”
……
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho họ, ta một mình đi tới tiền sảnh. Nhìn thấy người phụ nữ gầy đến mức gần như không còn hình dạng kia, động tác của ta khựng lại.
“Tiêu Tiêu, cuối cùng con cũng chịu tới gặp nương rồi.”
Bà hoảng hốt đứng dậy, lúng túng chỉnh lại mái tóc khô xơ rối bời, sau đó cố giấu phần váy bị rách ra phía sau.
Có lẽ thấy vẻ mặt ta quá lạnh nhạt, bàn tay đang đưa ra của bà khẽ co lại, cẩn thận hỏi:
“Tiêu Tiêu, con sống ở đây có tốt không?”
Chaporia
Bình Luận (0)