“Sau này văn phòng mở rộng, phần vốn tăng thêm tôi cũng dùng tài sản riêng để góp vào.”

“Cho nên theo thỏa thuận, quyền sở hữu thực tế của tôi trong Hoài Xuyên là năm mươi hai phần trăm.”

“Phần của anh là ba mươi tám phần trăm.”

“Mười phần trăm còn lại thuộc các đối tác nhỏ.”

Lục Cảnh Hoài nhìn chiếc phong bì.

Mặt anh trắng đi từng chút một.

“Em giữ cái này?”

Tôi hỏi ngược lại.

“Anh nghĩ tôi sẽ vứt sao?”

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt khó tin.

“Em đã tính toán từ đầu?”

Tôi bật cười.

“Lục Cảnh Hoài, người ký văn bản là anh.”

“Người chủ động ký là anh.”

“Năm đó anh nói muốn tôi yên tâm.”

“Bây giờ anh lại nói tôi tính toán.”

“Anh có biết buồn cười đến mức nào không?”

Lục Cảnh Hoài siết chặt phong bì.

“Tần Thư, văn phòng là tâm huyết của anh.”

Tôi nhìn anh.

“Cũng là tâm huyết của tôi.”

“Không.”

Tôi sửa lại.

“Phần anh nhìn thấy là tâm huyết của anh.”

“Phần anh không nhìn thấy đều là máu của tôi.”

“Tôi có thể không cần căn nhà kia.”

“Tôi có thể không cần xe.”

“Tôi có thể không cần bất kỳ món quà nào anh từng mua.”

“Nhưng Hoài Xuyên, tôi sẽ không nhường.”

Mắt Lục Cảnh Hoài đỏ lên.

“Em muốn cướp nó khỏi tay anh?”

Tôi lắc đầu.

“Không phải cướp.”

“Là lấy lại.”

“Anh biến nó thành nơi nuôi thực tập sinh.”

“Anh biến nó thành công cụ che giấu riêng tư.”

“Anh biến nó thành rủi ro.”

“Tôi chỉ đang cứu nó khỏi tay anh.”

Anh cười lạnh.

“Không có anh, em nghĩ Hoài Xuyên còn là Hoài Xuyên sao?”

Tôi ngẩng đầu.

“Không có tôi, anh thử xem Hoài Xuyên có sống qua nổi ba tháng không.”

Hai người chúng tôi nhìn nhau.

Không ai nhường ai.

Đúng lúc này, điện thoại của tôi vang lên.

Người gọi là bà Hạ của Tập đoàn Vạn Dung.

Tôi nhận máy ngay trước mặt Lục Cảnh Hoài.

Đầu dây bên kia, giọng bà Hạ rất lạnh.

“Chủ nhiệm Tần, tôi nghe nói luật sư Lục bị đình chỉ quyền quản lý.”

Tôi đáp.

“Đúng vậy.”

Bà Hạ nói.

“Vậy vụ của tôi sau này do cô trực tiếp phụ trách.”

“Nếu cô rời Hoài Xuyên, tôi sẽ chuyển hồ sơ theo cô.”

Lục Cảnh Hoài đứng đối diện tôi.

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

Tôi bình tĩnh nói.

“Cảm ơn bà Hạ tin tưởng.”

“Tôi sẽ gửi phương án mới cho bà trong hôm nay.”

Bà Hạ cười nhạt.

“Tin cô thôi.”

“Đàn ông dạy luật l/y h/ôn nhưng quản không nổi hôn nhân của mình, tôi không dám tin.”

Cuộc gọi kết thúc.

Phòng làm việc yên tĩnh đến ngột ngạt.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Lục Cảnh Hoài nhìn tôi.

Giọng anh khàn đi.

“Em liên lạc với khách hàng sau lưng anh?”

Tôi nhíu mày.

“Bà ấy gọi cho tôi.”

“Anh vừa nghe thấy.”

“Đừng đổ thói quen của anh lên người khác.”

Lục Cảnh Hoài im lặng.

Tôi đứng dậy.

“Anh ra ngoài đi.”

“Mười hai giờ tôi còn họp với bộ phận truyền thông.”

“Không có thời gian nghe anh tự thương hại.”

Anh nhìn tôi thật lâu.

Cuối cùng xoay người đi ra.

Đến cửa, anh bỗng dừng lại.

“Chiếc khăn này…”

Anh cầm chiếc khăn màu xanh đậm.

Giọng rất thấp.

“Anh vẫn luôn giữ bên người.”

Tôi nhìn chiếc khăn.

Từng mũi len đều là tôi thức đêm đan ra.

Khi ấy ngón tay bị kim đâm đến bật máu.

Tôi không nói với anh.

Sợ anh đau lòng.

Bây giờ nghĩ lại, thật ra rất không đáng.

Tôi nói.

“Ném đi.”

Lục Cảnh Hoài sững lại.

Tôi cúi đầu xem tài liệu.

“Mùa đông đã qua rồi.”

“Tôi không cần nữa.”

Cánh cửa đóng lại.

Trong lòng tôi cuối cùng cũng xuất hiện một vết đau rất mỏng.

Không sâu.

Nhưng sắc.

Tôi nhắm mắt vài giây.

Sau đó mở mắt.

Tiếp tục làm việc.

Đau thì cứ đau.

Không ảnh hưởng tôi đánh trận.

Buổi chiều cùng ngày, Văn phòng Luật Hoài Xuyên phát thông báo nội bộ.

Trần Miên Miên bị chấm dứt thực tập.

Lục Cảnh Hoài bị tạm đình chỉ quyền quản lý trong thời gian kiểm toán.

Tôi tạm thời tiếp quản toàn bộ vận hành.

Thông báo vừa gửi ra, nhóm chat công ty yên tĩnh bất thường.

Không ai dám công khai bàn luận nữa.

Nhưng tôi biết.

Tin tức không thể giấu.

Quả nhiên, chưa đến tối, chuyện đã lan ra trong giới luật sư.

Một luật sư hôn nhân gia đình nổi tiếng ngủ ở nhà thực tập sinh vào đúng sinh nhật, bị vợ là chủ nhiệm văn phòng bắt tại trận trong nhóm nội bộ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...