Nghe qua đã đủ kích thích.
Huống chi phía sau còn có chuyện căn hộ, chi phí và tài liệu khách hàng.
Tám giờ tối.
Trần Miên Miên đăng một bài trên mạng xã hội.
Không nhắc tên.
Nhưng từng chữ đều như đang chỉ vào tôi.
“Em không biết vì sao lòng tốt lại bị hiểu thành ác ý.”
“Em chỉ là một thực tập sinh bình thường, kính trọng thầy hướng dẫn, chăm sóc thầy lúc thầy bị đau dạ dày.”
“Có lẽ phụ nữ khi không được yêu sẽ luôn muốn kéo người khác xuống nước.”
“Em không muốn tranh giành gì cả.”
“Em chỉ mong sự thật có thể được nhìn thấy.”
Bài viết kèm một tấm ảnh.
Trong ảnh là bàn tay cô ta đang cầm thuốc dạ dày.
Góc ảnh cố ý để lộ bóng lưng Lục Cảnh Hoài.
Bình luận bên dưới nhanh chóng náo nhiệt.
Có người thương hại cô ta.
Có người mắng người vợ quá đáng.
Có người nói phụ nữ trung niên đáng sợ nhất.
Có người nói một thực tập sinh nhỏ bé sao đấu lại bà chủ văn phòng luật.
Tôi đọc hết.
Không tức.
Thậm chí còn thấy thú vị.
Thư ký trưởng gọi điện cho tôi.
Giọng cô ấy tức đến phát run.
“Chủ nhiệm Tần, cô ta quá trơ trẽn rồi.”
“Có cần chúng ta phản hồi ngay không?”
Tôi hỏi.
“Bài của cô ta có nhắc tên tôi không?”
“Không ạ.”
“Có nhắc tên văn phòng không?”
“Không ạ.”
“Có nhắc tên Lục Cảnh Hoài không?”
“Cũng không ạ.”
Tôi nói.
“Vậy để cô ta viết tiếp.”
Thư ký trưởng sững sờ.
“Để cô ta viết tiếp ạ?”
Tôi khẽ cười.
“Người muốn tự chôn mình, mình đưa xẻng quá sớm làm gì.”
Đêm đó, Trần Miên Miên đăng thêm ba bài.
Bài thứ hai nói mình bị chèn ép.
Bài thứ ba nói có người dùng quyền lực phá hủy tiền đồ của cô ta.
Bài thứ tư đăng bóng lưng Lục Cảnh Hoài trong bệnh viện, nói thầy vẫn luôn là người tốt bụng nhất cô ta từng gặp.
Từng bài đều mập mờ.
Từng bài đều dẫn dắt.
Nhưng cô ta không biết một điều.
Dân mạng có thể xúc động nhất thời.
Nhưng bằng chứng không biết nói dối.
Sáng hôm sau, tôi nhờ luật sư đại diện gửi thư cảnh cáo.
Không đăng lên mạng.
Chỉ gửi thẳng đến trường của Trần Miên Miên, văn phòng luật sư đối tác của trường và hòm thư cá nhân của cô ta.
Nội dung rất đơn giản.
Một là yêu cầu cô ta dừng hành vi ám chỉ sai sự thật.
Hai là yêu cầu cô ta xóa toàn bộ hình ảnh liên quan đến Lục Cảnh Hoài được chụp trong không gian riêng tư mà không được đồng ý.
Ba là thông báo văn phòng đã lập hồ sơ điều tra việc truy cập tài liệu mật.
Bốn là nếu tiếp tục gây ảnh hưởng đến uy tín văn phòng, chúng tôi sẽ khởi kiện yêu cầu bồi thường.
Mười phút sau khi thư được gửi đi, Trần Miên Miên xóa bài.
Nhưng đã muộn.
Tôi đã lưu lại toàn bộ.
Bao gồm thời gian đăng.
Số lượt chia sẻ.
Bình luận dẫn dắt.
Và tài khoản phụ tự tung tự hứng của cô ta.
Đúng vậy.
Cô ta có tài khoản phụ.
Một tài khoản tên là “Mèo Con Không Muốn Khóc”.
Tài khoản đó ở dưới bài của cô ta chửi tôi gay gắt nhất.
“Loại phụ nữ vừa già vừa độc chiếm chồng như vậy xứng đáng bị bỏ rơi.”
“Nghe nói bà vợ kia chỉ là quản lý hậu cần, toàn dựa vào chồng mới có địa vị.”
“Thực tập sinh có gì sai chứ, đàn ông thích người trẻ đẹp là bản năng.”
Tôi nhìn những dòng ấy.
Không nhịn được bật cười.
Hai mươi ba tuổi.
Đã không thông minh.
Lại còn không chịu học.
Buổi trưa, đối tác Trình đến phòng tôi.
Ông ấy đặt một tách trà lên bàn.
“Tần Thư, cô định làm đến mức nào?”
Tôi hỏi.
“Anh Trình muốn khuyên tôi dừng lại?”
Ông ấy lắc đầu.
“Không.”
“Tôi chỉ muốn biết cô có cần hỗ trợ truyền thông không.”
Tôi nhìn ông ấy.
Đối tác Trình là người từng không thích tôi nhất khi Hoài Xuyên mới thành lập.
Ông ấy cảm thấy phụ nữ làm quản lý cảm tính.
Cảm thấy tôi không nên can thiệp quá sâu vào vận hành.
Sau này, chính tôi là người cứu về ba khách hàng lớn cho văn phòng.
Ông ấy mới chịu gọi tôi một tiếng Chủ nhiệm Tần.
Hôm nay, ông ấy đứng trước mặt tôi.
Ánh mắt rất nghiêm túc.
“Cảnh Hoài có năng lực chuyên môn.”
“Nhưng cô mới là người biết giữ văn phòng sống sót.”
“Bây giờ chuyện đã đến nước này, chúng tôi đứng về phía văn phòng.”
Tôi cầm tách trà lên.
“Cảm ơn.”
Ông ấy nói.
“Nhưng cô cũng phải chuẩn bị.”
Chaporia
Bình Luận (0)