“Hồi đó em thường gửi cho anh ấy rất nhiều bức ảnh chụp linh tinh.”
“Anh ấy cổ vũ em lắm, lần nào cũng xem rất kỹ, còn giúp em phân tích bố cục và ánh sáng.”
“Nếu không nhờ anh ấy động viên, có lẽ sau này em cũng không chọn học nhiếp ảnh.”
Nói đến đây, tôi không nhịn được bật cười.
“Mặc dù cách nói chuyện của anh ấy luôn cho em cảm giác như sắp chết tới nơi, nhưng thật sự là một người rất thú vị.”
“Đáng tiếc sau đó mất liên lạc. Nếu ngoài đời bọn em quen nhau, chắc cũng sẽ là bạn rất tốt.”
Tôi thở dài.
Không khí yên lặng rất lâu.
Dụ Triều chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi.
“Sẽ không đâu.”
Tôi không hiểu.
“Hả?”
“Nếu em gặp anh ta ngoài đời, em sẽ không thích anh ta.”
Tôi ngẩn người.
“Tại sao anh lại nói vậy?”
Dụ Triều cúi đầu nhìn ly cà phê.
Rất lâu sau mới lên tiếng:
“Cảm giác.”
Tôi không hiểu cảm giác đó từ đâu mà có.
Nhưng rõ ràng Dụ Triều không muốn tiếp tục chủ đề này.
Anh nhanh chóng lật cuốn sách ảnh đến một trang nào đó, hỏi gần đây tôi có gặp vấn đề gì trong lúc chụp ảnh không.
Sự chú ý của tôi lập tức bị kéo đi.
Trang đó vừa hay là tác phẩm tôi yêu thích nhất.
Hai người trò chuyện một lúc về bố cục và màu sắc.
Chủ đề cứ thế nhẹ nhàng được lướt qua.
Chỉ là thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh.
Tôi luôn cảm thấy trong khoảnh khắc vừa rồi, tâm trạng của Dụ Triều dường như đã chùng xuống rất nhiều.
Giống như bị chạm đến một chuyện nào đó mà anh cực kỳ không muốn nhắc tới.
06
Giữa chừng, tôi đứng dậy đi vệ sinh.
Trước khi đi, tôi tiện tay đặt ly latte còn dang dở lên bàn.
Trong ly vẫn còn khoảng một phần ba.
Miệng ống hút còn dính một vòng son môi nhàn nhạt.
Tôi vốn đã đi được hai bước.
Không hiểu sao lại quay đầu nhìn một cái.
Dụ Triều ngồi nguyên tại chỗ.
Anh cụp mắt, lặng lẽ nhìn ly cà phê còn thừa của tôi.
Yết hầu khẽ chuyển động.
Giống như đang nhìn thứ gì đó không nên chạm vào.
Nhưng lại vô cùng muốn chạm vào.
Vài phút sau, tôi từ nhà vệ sinh quay lại.
Chiếc ly vốn thuộc về tôi lúc này lại nằm bên cạnh Dụ Triều.
Ly đã trống không.
Ống hút vẫn còn cắm bên trong.
Trên thành ly chỉ còn sót lại chút vết màu cà phê sữa.
Tôi hơi sững sờ.
“Cà phê của em đâu rồi?”
Dụ Triều cúi mắt nhìn chiếc ly rỗng.
Giống như lúc này mới phản ứng lại.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng trên mặt tôi.
Trong đôi mắt ấy không hề có bao nhiêu chột dạ.
Thậm chí còn có thể gọi là bình tĩnh.
“Xin lỗi.”
“Anh uống nhầm rồi.”
Tôi nhìn anh chằm chằm.
“Đàn anh, anh gọi Americano đá mà.”
Anh cúi đầu nhìn ly cà phê của mình.
Sau đó lại nhìn tôi.
Một lát sau, anh khẽ cười.
“Ừ.”
“Vậy thì có lẽ không phải uống nhầm.”
Hô hấp của tôi khựng lại.
Dụ Triều giơ tay lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào chiếc ống hút.
Trên đó vẫn còn lưu lại chút dấu son rất nhạt.
Giọng anh hạ thấp xuống.
“Là anh muốn uống.”
Đầu óc tôi nổ tung một tiếng.
Quán cà phê người qua kẻ lại.
Xung quanh có người đang nhỏ giọng trò chuyện, có người gõ bàn phím, có người bưng khay đi ngang qua.
Nhưng trong khoảnh khắc đó.
Tôi lại cảm thấy mọi âm thanh xung quanh đều trở nên xa xôi.
Chỉ còn lại giọng nói dịu dàng của Dụ Triều.
Nói ra những lời vô lý đến mức khó tin.
Anh nói:
“Khương Tinh Lê.”
“Hình như em thật sự rất dễ khiến anh làm ra vài chuyện không được lịch sự cho lắm.”
Tôi hé môi.
Rất lâu cũng không thốt nổi một câu.
Đột nhiên nhớ ra.
Dụ Triều hình như mắc chứng sạch sẽ.
Trước đây ở thủy cung, có đứa trẻ đưa bút dạ cho anh.
Anh còn dùng khăn cồn lau mấy lần.
Vậy mà bây giờ lại uống sạch ly cà phê tôi đã uống dở.
Còn làm như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tôi nhìn anh thật lâu.
Hơi nóng dần dần lan lên mặt.
Cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu:
“Vậy em uống gì đây?”
Dụ Triều nhìn tôi hai giây.
Lại cúi đầu nhìn ly Americano đá bên cạnh mình.
Sau đó anh bỗng bật cười.
“Em muốn uống ly của anh à?”
Rõ ràng là một câu đùa xấu xa.
Nhưng khi lọt vào tai.
Mặt tôi vẫn lập tức đỏ bừng.
Tôi vội lắc đầu.
“Không cần đâu, cảm ơn.”
Tâm trạng của anh dường như đột nhiên tốt lên rất nhiều.
Anh chống cằm nhìn tôi, nụ cười dịu dàng đến mức khiến tim người ta loạn nhịp.
Tôi cúi đầu giả vờ nghiên cứu cuốn sách ảnh.
Căn bản không dám nhìn anh.
Bầu không khí yên tĩnh được một lúc.
Dụ Triều đột nhiên nói:
“Thứ Sáu thủy cung có suất tham quan ban đêm. Khu sứa sẽ tắt toàn bộ đèn chính, chỉ giữ lại ánh sáng lạnh.”
Tôi biết hoạt động này.
Chaporia
Bình Luận (0)