Rất nhiều blogger nhiếp ảnh trên vòng bạn bè từng đăng ảnh.

Anh lại bổ sung:

“Vé đã bán hết rồi.”

Tôi lập tức thấy tiếc nuối.

“Vậy đáng tiếc quá.”

Kết quả ngay giây tiếp theo.

Dụ Triều nhìn tôi rồi chậm rãi mỉm cười.

“Nhưng nhân viên nội bộ lúc nào cũng có chút đặc quyền.”

Tôi nhìn anh.

“Đàn anh đang lợi dụng chức quyền vì việc riêng đấy à?”

“Chắc là vậy.”

“Em sẽ tố cáo anh.”

“Đợi chụp ảnh xong rồi tố cáo cũng chưa muộn.”

07

Suất tham quan ban đêm tối thứ Sáu không có quá nhiều du khách.

Vừa bước vào, tôi đã nhìn thấy Dụ Triều đứng cách đó không xa.

Hôm nay anh không mặc đồng phục hướng dẫn viên.

Chỉ là một chiếc áo khoác đen đơn giản, trên tay cầm thẻ nhân viên.

Anh dẫn tôi đi theo lối dành cho nhân viên.

Thẻ công tác quẹt lên hệ thống kiểm soát cửa một cái.

Cánh cửa trước mắt từ từ mở ra, để lộ một hành lang dài và yên tĩnh.

Hoàn toàn khác với khu vực dành cho khách tham quan.

Không có đám đông ồn ào hay tiếng phát thanh.

Chỉ có tiếng nước chảy mơ hồ vọng lại.

Tôi bỗng có cảm giác như mình đang lén làm chuyện xấu.

“Hiện giờ em có được tính là xâm nhập trái phép vào khu vực nội bộ của thủy cung không?”

Dụ Triều cúi đầu nhìn tôi.

“Nếu bị bắt, anh sẽ đập nồi bán sắt để cứu em.”

Tôi không nhịn được bật cười.

Hai người chậm rãi đi dọc theo lối đi.

Qua bức tường kính, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những đàn cá khổng lồ bơi qua phía bên kia.

Ánh đèn lúc sáng lúc tối, giống hệt khung cảnh trong phim điện ảnh.

Không biết đã đi bao lâu.

Dụ Triều bỗng dừng bước.

“Đến rồi.”

Trước mắt là một bức tường kính khổng lồ.

Bên trong lơ lửng vô số con sứa.

Đèn chính đã tắt hết, chỉ còn lại ánh sáng xanh lạnh của môi trường.

Hàng trăm hàng nghìn con sứa duỗi thân trong bóng tối.

Tựa như một giấc mơ câm lặng.

Tôi gần như ngẩn ngơ nhìn đến xuất thần.

Một lúc lâu sau mới hoàn hồn, vội giơ máy ảnh lên chụp liên tục.

Dụ Triều đứng bên cạnh nhìn tôi.

Trong đôi mắt sâu thẳm phản chiếu bóng dáng tôi, khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng.

Tôi chuyển ống kính hướng về phía anh, chụp một tấm.

Dụ Triều không né tránh.

Chỉ đứng yên tại chỗ, mặc cho ống kính ghi lại hình ảnh của mình.

Chụp xong, tôi cúi đầu xem ảnh.

Trong ảnh, Dụ Triều đứng trước màn sứa trôi nổi khắp nơi.

Ánh sáng xanh phủ lên gương mặt nghiêng của anh, đẹp đến mức không giống người thật.

Tôi nhìn rất lâu.

Lâu đến mức bên cạnh bỗng vang lên một tiếng cười khẽ.

“Hài lòng không?”

Tôi ngẩng đầu lên.

Lập tức rơi vào ánh mắt sâu thẳm của anh.

Tim đột nhiên bắt đầu tăng tốc.

“Cũng được.”

Tôi mạnh miệng.

“Vậy xóa đi.”

Động tác của tôi khựng lại.

“Tại sao?”

“Nếu chỉ là cũng được.”

Dụ Triều cúi mắt nhìn tôi.

“Giữ lại làm gì?”

Tôi cúi đầu nhìn màn hình.

Im lặng hai giây, không nhúc nhích.

Dụ Triều như đã đoán trước từ lâu, khóe môi chậm rãi cong lên.

“Không nỡ à?”

Tôi nhìn chằm chằm khóe môi đang nhếch lên của anh rất lâu.

Vành tai dần dần nóng lên.

Dụ Triều cúi mắt, đưa tay nhận lấy máy ảnh rồi xem album ảnh.

Phần lớn ảnh bên trong đều là anh.

Anh bỗng bật cười thành tiếng.

“Khương Tinh Lê, hình như em rất thích chụp anh.”

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

Vừa định đưa tay giật lại máy ảnh.

“Không có.”

Dụ Triều lại nhanh hơn một bước, giữ lấy tay tôi.

Lòng bàn tay ấm áp.

Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi, khẽ cười.

“Vậy tại sao lần nào cũng bị anh bắt gặp?”

Tôi bị hỏi đến mức không nói nên lời.

Đôi mắt ấy dưới ánh đèn xanh càng trở nên sâu thẳm hơn.

Như muốn từng chút từng chút hút người ta vào bên trong.

“Thôi vậy.”

Anh đột nhiên nói.

“Dù sao anh cũng rất thích được em chụp.”

Hô hấp của tôi bắt đầu trở nên gấp gáp.

Ánh mắt Dụ Triều chậm rãi hạ xuống.

Dừng trên môi tôi thật lâu.

Rất lâu sau, anh khẽ nghiêng đầu, hạ thấp giọng:

“Muốn hôn anh không?”

Đầu óc tôi chết máy một giây.

“Hả?”

Anh cúi người xuống.

Rất nghiêm túc nhìn tôi.

Trong đáy mắt phản chiếu những đốm huỳnh quang xanh lam lấp lánh.

Và cả hình bóng của tôi.

“Nói em muốn đi.”

Giọng điệu như đang mê hoặc.

Tiếng tim đập dữ dội lan thẳng lên đại não.

Tôi cảm thấy cả người bắt đầu nóng lên.

Anh không hề sốt ruột.

Chỉ kiên nhẫn nhìn tôi.

Tôi nuốt nước bọt.

Mãi mới tìm lại được giọng nói của mình.

“Em muốn.”

Anh nhìn tôi.

Chút kiên nhẫn cuối cùng lập tức bị sự cuồng nhiệt nuốt chửng.

Trong đôi mắt luôn bình tĩnh và dịu dàng ấy.

Lần đầu tiên lộ ra một cảm xúc gần như mất kiểm soát.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...