Anh bắt đầu sợ đến trường.
Sợ ra ngoài.
Sợ bất kỳ mặt gương nào có thể phản chiếu đường nét cơ thể mình.
Tối hôm đó.
Mẹ anh lại mắng anh.
Chỉ vì lúc xuống lầu lấy nước uống, anh vô tình làm đổ cốc nước.
Mẹ anh bước ra khỏi phòng.
Nhìn vũng nước dưới đất.
Lại nhìn anh vụng về cúi người nhặt chiếc cốc lên.
Sắc mặt lập tức sa sầm.
“Sao con đến chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong?”
“Ngày nào cũng ủ rũ như người chết.”
Thực ra cũng chẳng phải những lời mới mẻ gì.
Anh đã nghe vô số lần rồi.
Nhưng ngày hôm đó.
Dụ Triều đột nhiên không chịu đựng nổi nữa.
Anh đứng nguyên tại chỗ.
Nghe giọng nói của mẹ lúc xa lúc gần đập xuống người mình.
Trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ.
Thôi bỏ đi.
Một người như anh.
Hình như thật sự không cần thiết phải tiếp tục sống nữa.
Sau khi trở về phòng.
Anh khóa trái cửa.
Đổ toàn bộ thuốc ra ngoài.
Ngồi trên ghế nhìn rất lâu.
Thậm chí còn nghĩ một cách nực cười:
Người béo có phải đến chết cũng phải dùng nhiều thuốc hơn người khác không?
Nghĩ tới đây.
Anh vậy mà lại bật cười.
Anh nuốt thuốc xuống.
Sau đó nhắm mắt lại.
Cũng chính vào lúc đó.
Điện thoại sáng lên.
Trên màn hình hiện ra một tin nhắn lạ.
Đến từ một cô bé vừa mới quen không lâu.
Cô gửi cho anh một tấm ảnh con mèo.
Con mèo đó rất gầy.
Một bên tai bị khuyết mất một mẩu.
Bộ lông cũng bẩn thỉu.
Nhưng ánh mặt trời rơi xuống người nó.
Nó híp mắt nằm đó.
Rất bình yên.
Dường như hoàn toàn không cảm thấy bản thân đáng thương.
Cô bé nói:
【Anh nhìn xem, đáng yêu quá.】
Dụ Triều nhìn chằm chằm tấm ảnh đó.
Rất lâu rất lâu.
Điện thoại lại rung lên.
Anh cúi đầu.
Cô gái lại gửi thêm một tin nhắn:
【Anh không thấy nó rất đáng yêu sao?】
Trong cổ họng bắt đầu dâng lên cảm giác nóng rát khó chịu.
Dụ Triều đột nhiên nghĩ:
Thì ra một sinh vật nhỏ bé gầy gò, tàn tạ và chật vật như thế.
Vẫn có thể nằm dưới ánh mặt trời.
Vẫn có thể được người khác khen là đáng yêu.
Vậy còn anh thì sao?
Chẳng lẽ anh thật sự tệ đến mức ngay cả ngày mai cũng không xứng đáng có được sao?
Giây tiếp theo.
Anh đột ngột đứng bật dậy.
Loạng choạng lao vào nhà vệ sinh.
Chật vật nôn hết những thứ vừa uống xuống ra ngoài.
Nôn đến mức trước mắt tối sầm.
Cả người quỳ trên mặt đất run rẩy.
Anh nằm bên bồn cầu.
Thở hổn hển từng ngụm lớn.
Rất lâu không nhúc nhích.
Rất lâu sau đó.
Anh cầm điện thoại lên.
Trả lời một câu:
【Cảm ơn em.】
Sau khi gửi đi.
Anh lại nhìn tấm ảnh con mèo kia một lần nữa.
Đột nhiên cảm thấy.
Con mèo đó thật sự rất đáng yêu.
Anh rửa mặt.
Dọn sạch những viên thuốc dưới đất.
Mở hé cửa sổ một khe nhỏ.
Gió đêm thổi vào.
Mang theo hơi lạnh đầu thu.
Anh ngồi bên cửa sổ.
Nhìn bầu trời đen kịt bên ngoài.
Lần đầu tiên cảm thấy.
Có lẽ sáng mai mặt trời vẫn sẽ mọc lên.
Những chuyện sau đó.
Giống như một đợt thủy triều chậm rãi nhưng không thể đảo ngược.
Anh bắt đầu trò chuyện với cô gái ấy.
Bắt đầu quen với việc chờ tin nhắn của cô.
Cách nói chuyện của cô hoàn toàn khác với tất cả những người anh từng gặp.
Cô sẽ không vì những kiến thức kỳ quái anh nói ra mà lộ vẻ khinh thường kiểu “Anh thật kỳ lạ”.
Cô sẽ nói:
“Thật sao? Thú vị quá.”
Rồi tiếp tục hỏi thêm.
Cô nói hôm nay nhìn thấy một con bướm rất đẹp.
Anh nói có những loài bướm là loài ăn xác thối.
Sau khi gửi đi.
Anh do dự một chút.
Cảm thấy chuyện này có vẻ không thích hợp để nói với một cô bé.
Nhưng tin nhắn của cô nhanh chóng gửi tới:
【!!! Ghê quá rồi đó.】
Phía sau còn kèm theo một chuỗi sticker vừa nôn vừa cười.
Anh nhìn chuỗi biểu cảm đó.
Bất giác bật cười.
Cô nói lúc ăn cơm nghĩ tới bài thi trượt nên không nhịn được mà khóc.
Anh nói cá sấu lúc ăn cũng sẽ khóc.
Gửi xong lại cảm thấy bản thân có vấn đề.
Người ta đang khóc.
Anh lại đi nói chuyện cá sấu.
Nhưng cô gửi lại một dấu chấm hỏi.
Sau đó lại gửi một tràng “hahaha”.
Cô nói:
【Lần nào anh cũng khiến em bật cười.】
Dụ Triều nhìn chằm chằm dòng chữ đó.
Tim đột nhiên đập rất nhanh.
Anh bắt đầu mong chờ tin nhắn của cô.
Mỗi sáng thức dậy.
Việc đầu tiên là mở ứng dụng đó xem cô có gửi gì không.
Mỗi tối trước khi ngủ.
Việc cuối cùng là lật lại toàn bộ lịch sử trò chuyện của hai người.
Đọc từng chữ từng chữ một.
Anh phát hiện cô thích dùng rất nhiều từ đệm.
Thích gửi ảnh mèo con chó con.
Thích thêm dấu “~” ở cuối câu.
Hôm nay cô ăn gì.
Chaporia
Bình Luận (0)