Nghe bài hát nào.
Cãi nhau với ai.
Toán được bao nhiêu điểm.
Cô từng chút từng chút trải cuộc sống của mình ra trước mặt anh.
Giống như một chú mèo nhỏ lật bụng ra.
Mà anh thì tham lam.
Lại cẩn thận nhìn trộm tất cả.
Về sau.
Ứng dụng đó ngừng hoạt động.
Họ chuyển sang dùng QQ và WeChat để trò chuyện.
Anh nhìn thấy ảnh và bài đăng trong không gian cá nhân của cô.
Anh phát hiện.
Hình như mình đã thích cô rồi.
Không phải kiểu thích muốn ở bên nhau.
Anh căn bản không dám nghĩ tới chuyện đó.
Mà là một kiểu thích âm thầm và hèn mọn.
Anh thậm chí không cầu mong được cô nhìn thấy.
Chỉ cần được lặng lẽ thích cô là đủ.
Nhưng con người luôn ngày càng tham lam hơn.
Ban đầu.
Anh chỉ muốn sống thêm một ngày.
Sau đó.
Anh muốn trò chuyện với cô thêm một ngày.
Rồi sau nữa.
Anh muốn biết hôm nay cô có vui hay không.
Muốn biết cô đã chụp gì.
Muốn biết cô có đang chờ tin nhắn trả lời của anh hay không.
Về sau.
Cuối cùng Dụ Triều cũng lấy hết can đảm hỏi cô.
Mẫu người lý tưởng của em là như thế nào?
Cô nhanh chóng trả lời:
13
Tối hôm đó, Dụ Triều dùng góc nhìn của chính mình để kể cho tôi nghe câu chuyện của “Biển Sâu”.
Dụ Triều của trước đây không giống như bây giờ.
Thậm chí, anh của ngày đó còn cách con người hiện tại rất rất xa.
Từ nhỏ sức khỏe của anh đã không tốt.
Những năm tuổi dậy thì, vì phải uống thuốc trong thời gian dài, cân nặng bắt đầu tăng lên ngoài tầm kiểm soát.
Ban đầu chỉ là béo.
Sau đó là béo một cách bất thường.
Nghiêm trọng nhất, cân nặng của anh từng lên tới hơn 115kg.
Đường chỉ ở ống quần bị cọ mòn đến rách nát.
Mỗi khi mặc đồng phục mùa hè, thịt trên người bị bó chặt thành từng mảng rõ rệt.
Ngay cả đi bộ cũng thở dốc.
Bụng vì bị mỡ căng ra trong thời gian ngắn mà để lại những vết rạn lớn méo mó.
Anh không dám thay quần áo.
Không dám học thể dục.
Thậm chí không dám cúi đầu buộc dây giày ở nơi đông người.
Bởi vì mỗi lần cúi xuống.
Bụng sẽ dồn lại thành một khối.
Luôn có người cười nhạo anh.
Con lợn béo chết tiệt.
Ban đầu anh còn giả vờ như không nghe thấy.
Nhưng nghe nhiều rồi.
Anh thật sự bắt đầu cảm thấy mình rất đáng ghê tởm.
Vốn dĩ tính cách của anh đã không được yêu thích.
Ít nói.
Không hòa đồng.
Người khác bàn về game, người nổi tiếng hay yêu đương.
Anh lại xem phim tài liệu vũ trụ, sách minh họa côn trùng, UAP và những kiến thức tự nhiên lạnh lẽo chẳng ai quan tâm.
Anh nói cây cối có thể truyền tín hiệu cho nhau.
Người khác nói anh bị thần kinh.
Anh nói có những loại nấm có thể điều khiển kiến.
Người khác bảo anh cút xa một chút.
Anh nói sau khi cá voi chết sẽ chìm xuống đáy biển, nuôi sống cả một hệ sinh thái.
Bọn họ nói:
“Dụ Triều, cậu có thể đừng suốt ngày kể những thứ ghê tởm này được không?”
Có lúc anh cảm thấy mình giống như con cá voi lạc đàn trong phim tài liệu.
Thân hình khổng lồ.
Âm thanh trầm thấp.
Rõ ràng luôn cất tiếng gọi.
Nhưng không có bất kỳ đồng loại nào đáp lại.
Nhưng anh thậm chí còn không bằng cá voi.
Tiếng hát của cá voi có thể vang rất xa.
Còn tiếng nói của anh.
Không ai muốn lắng nghe.
Sau này.
Ngay cả bản thân anh cũng không nói nữa.
Nhưng dù ngậm miệng.
Sự tồn tại của anh thôi cũng đã đủ gây chú ý.
Bàn ghế bị anh ngồi đến phát ra tiếng kẽo kẹt.
Chạy bộ lúc nào cũng xếp cuối cùng.
Khi lấy cơm ở nhà ăn.
Chỉ cần thức ăn nhiều hơn một chút.
Phía sau lập tức có tiếng bàn tán xì xào.
Có lúc về đến nhà.
Ngay cả bố mẹ cũng nhíu mày.
“Con không thể ăn ít đi sao?”
“Con nhìn xem bây giờ mình thành cái dạng gì rồi.”
“Sức khỏe kém như vậy, thành tích học tập cũng không bằng trước.”
“Sao lại biến mình thành giống một con lợn thế này?”
Thực ra Dụ Triều đã rất lâu không ăn nhiều.
Thậm chí còn cố tình ăn ít đi.
Nhưng thuốc men, cảm xúc và nội tiết tố.
Tất cả hòa lẫn vào nhau.
Cân nặng hoàn toàn không còn do anh kiểm soát nữa.
Càng béo.
Càng bị chế giễu.
Càng bị chế giễu.
Càng trầm cảm.
Càng trầm cảm.
Liều thuốc càng tăng.
Thuốc càng nặng.
Cân nặng càng mất kiểm soát.
Giống như một vòng luẩn quẩn không lối thoát.
Khoảng thời gian đó.
Anh thường ngồi trong phòng, nhìn chằm chằm lên trần nhà ngẩn người.
Anh cảm thấy.
Dường như mình đang mục ruỗng từ bên trong cơ thể.
Anh bắt đầu sợ đi học.
Sợ ra ngoài.
Sợ bất cứ mặt gương nào có thể phản chiếu hình dáng của mình.
Tối hôm đó.
Mẹ anh lại mắng anh.
Chaporia
Bình Luận (0)