Giống như một chú mèo nhỏ lật bụng cho người ta xem.

Còn anh.

Tham lam.

Cẩn thận.

Lén lút nhìn trộm tất cả.

Sau này.

Ứng dụng đó ngừng hoạt động.

Bọn họ chuyển sang trò chuyện qua QQ và WeChat.

Anh nhìn thấy ảnh và trạng thái của cô trên không gian mạng.

Anh phát hiện.

Hình như mình có chút thích cô.

Không phải kiểu thích muốn ở bên nhau.

Anh căn bản không dám nghĩ tới.

Mà là một kiểu thích âm thầm và hèn mọn.

Anh thậm chí không mong được cô nhìn thấy.

Chỉ cần âm thầm thích như vậy là đủ rồi.

Nhưng con người luôn ngày càng tham lam.

Ban đầu.

Anh chỉ muốn sống thêm một ngày.

Sau đó.

Anh muốn được trò chuyện với cô thêm một ngày.

Rồi sau đó nữa.

Anh muốn biết hôm nay cô có vui không.

Muốn biết cô đã chụp những gì.

Muốn biết cô có đang chờ tin nhắn trả lời của anh hay không.

Sau này.

Cuối cùng Dụ Triều cũng lấy hết can đảm hỏi cô.

Mẫu người lý tưởng của em là như thế nào?

Cô trả lời rất nhanh:

【Dịu dàng.】

【Tươi sáng, hoạt bát.】

【Tốt nhất là khi cười sẽ rất đẹp.】

Dụ Triều nhìn chằm chằm mấy dòng chữ đó thật lâu thật lâu.

Sau đó chậm rãi lật xem lại toàn bộ lịch sử trò chuyện trước đây của bọn họ.

Anh phát hiện những thứ mình từng nói.

Không phải là bướm ăn xác thối thì cũng là nấm điều khiển kiến.

Không phải cá voi rơi thì cũng là nước mắt cá sấu.

Câu nào cũng mang theo cảm giác u ám và hơi thở của cái chết.

Anh nhìn những dòng chữ ấy.

Đột nhiên cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Thì ra ngay cả việc giả vờ làm một người bình thường trước mặt cô.

Anh cũng không làm được.

Từ ngày đó.

Lần đầu tiên Dụ Triều nghiêm túc nghĩ tới chuyện thay đổi.

Anh đột nhiên rất muốn có một ngày đứng trước mặt cô.

Để khi cô nhìn thấy anh lần đầu tiên.

Sẽ không hối hận vì từng trò chuyện với anh lâu đến vậy.

Anh bắt đầu từng chút từng chút giảm bớt việc nhắn tin với cô.

Không phải không muốn trò chuyện.

Mà là quá muốn trò chuyện.

Nhưng anh không muốn tiếp tục với cô trong trạng thái như thế này.

Mỗi lần nhìn thấy tin nhắn của cô.

Anh đều phải nhìn màn hình thật lâu.

Ép bản thân trả lời chậm hơn một chút.

Anh sợ mình lún quá sâu.

Cũng sợ một ngày nào đó cô thật sự đề nghị gặp mặt.

Anh vẫn chưa có dũng khí để cô nhìn thấy con người thật của mình.

Khương Tinh Lê hỏi anh:

【Anh trai, có phải anh không muốn nói chuyện với em nữa rồi không?】

Anh gõ rồi lại xóa.

Rất lâu sau mới trả lời một câu:

【Dạo này anh bận.】

Cô nói:

【Vậy đợi khi nào anh hết bận, chúng ta lại trò chuyện nhé.】

Dụ Triều không trả lời nữa.

Anh bắt đầu giảm cân.

Quá trình đó rất khó coi.

Hoàn toàn không hề truyền cảm hứng như người ta vẫn tưởng.

Nửa đêm đói đến mức ngồi bên giường run rẩy.

Vì chạy bộ quá lâu mà nôn đến tối sầm mắt.

Có khi chỉ vì cân nặng một ngày không thay đổi.

Mà suy sụp đến mức đá cái cân văng vào góc tường.

Không chỉ một lần.

Anh từng nghĩ đến chuyện từ bỏ.

Nhưng mỗi lần không chịu đựng nổi nữa.

Anh đều mở vòng bạn bè của cô ra xem.

Cô lại chụp thêm một bức ảnh hoàng hôn.

Hôm nay gió rất đẹp.

Cô nói sau này muốn học nhiếp ảnh.

Hy vọng một ngày nào đó có thể chụp được biển cả thật thật đẹp.

Dụ Triều liền nghĩ.

Cố gắng thêm một chút nữa thôi.

Trở nên tốt hơn một chút nữa.

Ít nhất trước khi gặp được cô.

Anh không thể vẫn là người mà ngay cả bản thân mình cũng ghét bỏ.

Sau đó.

Cân nặng từng chút từng chút giảm xuống.

Ba tháng sau.

Anh giảm được mười lăm ký.

Sáu tháng sau.

Lại giảm thêm mười ký.

Một năm sau.

Anh đã trở thành một con người hoàn toàn khác.

Không còn ai chế giễu anh nữa.

Ngoại trừ những vết rạn trên bụng luôn nhắc nhở anh.

Rằng anh từng có một quá khứ tồi tệ đến nhường nào.

Người trong gương trông rất đẹp trai.

Dụ Triều nghĩ.

Thì ra khi mình gầy đi sẽ là dáng vẻ này.

Anh thậm chí còn bắt đầu nhận được lời tỏ tình từ các cô gái.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Còn lâu mới đủ.

Anh muốn trở thành dáng vẻ mà cô thích.

Trở thành người “dịu dàng, tươi sáng và hoạt bát”.

Thật ra anh không biết phải làm thế nào để trở thành kiểu người đó.

Bởi vì từ trước đến nay.

Anh chưa từng là người như vậy.

Nhưng anh bắt đầu học.

Học cách đứng trước gương luyện tập nụ cười.

Ban đầu cười rất giả tạo.

Luyện tập thật lâu thật lâu.

Cuối cùng mới trở nên tự nhiên.

Anh học cách nhìn vào mắt đối phương khi nói chuyện.

Học cách gật đầu khi người khác đang nói.

Học cách hỏi:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...