“Rồi sao nữa?”

“Bạn nghĩ thế nào?”

“Thật sao, thú vị quá.”

Anh học cách sống như một người bình thường.

Giả vờ quá lâu.

Có lúc ngay cả bản thân anh cũng không phân biệt nổi.

Rốt cuộc đâu mới là con người thật của mình.

Khi thi nghiên cứu sinh.

Anh chọn trường đại học nơi cô đang học.

Anh đã rất cố gắng.

Anh không còn con đường nào khác.

Anh nhất định phải đỗ.

Nhất định phải dùng một dáng vẻ hoàn toàn mới.

Sạch sẽ.

Tốt đẹp.

Xứng đáng với cô.

Để xuất hiện trong thế giới của cô.

Ngày đầu tiên gặp mặt.

Cô đăng vòng bạn bè nói mình bị lạc gần khu vực chào đón tân sinh viên.

Dụ Triều đứng dưới tòa nhà của Viện Sinh học.

Nhìn chằm chằm bài đăng đó rất lâu.

Sau đó băng qua hơn nửa khuôn viên trường.

Đi đến cửa sau hội trường của khoa Nghệ thuật.

Anh dựa bên cửa sổ hành lang.

Giả vờ gọi điện thoại.

Cho đến khi cách đó không xa vang lên tiếng màn trập.

Tách.

Anh ngẩng đầu lên.

Qua nửa hành lang.

Nhìn thấy Khương Tinh Lê.

Cô ôm máy ảnh.

Giống như một động vật nhỏ lén ăn vụng rồi bị bắt quả tang.

Đứng cứng đờ tại chỗ.

Khoảnh khắc đó.

Dụ Triều đột nhiên cảm thấy.

Hình như cuối cùng mình cũng đã bơi ra khỏi vùng biển sâu ẩm ướt và ngột ngạt ấy.

Con cá lớn đã cất tiếng hát suốt nhiều năm.

Mãi không nhận được hồi âm.

Cuối cùng trong khoảnh khắc ngẩng đầu lên.

Đã nhìn thấy một vì sao.

Ngôi sao ấy không biết mình từng cứu anh.

Cũng không biết.

Để có thể đứng trước mặt cô.

Anh đã đi qua bao nhiêu năm tháng.

Anh chỉ nhìn cô.

Cố gắng để nụ cười của mình tự nhiên hơn một chút.

Sau đó hỏi:

“Chụp đẹp không?”

14

Khi kể xong tất cả những điều đó.

Dụ Triều đã rất lâu không nhìn tôi.

Chúng tôi ngồi song song trên bậc thềm bên ngoài thư viện.

Anh cụp mắt.

Gió đêm thổi mái tóc anh hơi rối.

Gương mặt mà trước đây tôi từng cảm thấy đẹp đến mức bất chấp sống chết của người khác.

Lúc này trắng bệch không còn chút máu.

Anh khẽ nói:

“Chỉ là như vậy thôi.”

“Đó chính là con người trước đây của anh.”

“Rất tệ đúng không?”

“Nếu em không thể chấp nhận được thì anh…”

Tôi nhìn anh.

Đột nhiên có chút tức giận.

“Tệ cái gì chứ?”

Dụ Triều sững người.

Tôi hít sâu một hơi.

“Từ hơn một trăm mười lăm ký giảm xuống thành như bây giờ.”

“Từ việc ngay cả bản thân cũng ghét bỏ chính mình.”

“Đến việc thi đỗ trường của em rồi đứng trước mặt em.”

“Anh có biết chuyện đó khó đến mức nào không?”

“Bất kỳ ai vì em làm được đến mức đó, em cũng sẽ cảm động được không?”

Hàng mi Dụ Triều khẽ run lên.

Tôi tiếp tục nói:

“Hơn nữa anh có phải đang hiểu lầm một chuyện không?”

“Lúc đó em nói thích người dịu dàng và tươi sáng.”

“Là bởi vì khoảng thời gian ấy em đang mê nam chính của một bộ phim.”

“Em tưởng đó chính là mẫu người lý tưởng của mình.”

“Nhưng lần đầu tiên nhìn thấy anh ở hành lang trường học.”

“Em đã biết anh hoàn toàn không phải kiểu người đó.”

Dụ Triều ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi nhìn vào mắt anh.

Giọng nói dần trở nên nhẹ nhàng hơn.

“Thật ra nụ cười của anh chẳng hề tươi sáng chút nào.”

“Lần đầu tiên gặp anh.”

“Em đã cảm thấy anh rất kỳ lạ.”

“Rõ ràng đang cười.”

“Nhưng trông lại chẳng vui vẻ chút nào.”

Vành mắt Dụ Triều dần đỏ lên.

Tôi nói:

“Cho nên em mới nói anh cười không đẹp.”

“Bởi vì ngay lần đầu gặp anh.”

“Em đã cảm thấy anh rất quen thuộc.”

“Rõ ràng chúng ta chưa từng gặp mặt.”

“Nhưng cảm giác anh mang lại cho em.”

“Quá giống với anh trai đã trò chuyện cùng em suốt nhiều năm đó.”

“Chỉ là em cũng không ngờ.”

“Anh thật sự chính là anh ấy.”

Tôi mỉm cười nhìn anh.

“Cho nên anh hiểu chưa?”

“Không phải vì anh biến thành mẫu người lý tưởng của em.”

“Em mới thích anh.”

“Cũng không phải vì anh giả vờ tươi sáng, bình thường, trông rất dễ gần.”

“Em mới thích anh.”

“Em thích anh.”

“Là bởi vì anh chính là anh.”

Dụ Triều lập tức bật khóc.

Anh giơ tay che mắt.

Nhưng vẫn không ngăn được nước mắt.

“Khương Tinh Lê…”

Tôi đưa tay ôm lấy anh.

“Anh đã rất giỏi rồi.”

“Thật đấy.”

“Anh là tuyệt nhất.”

Bờ vai Dụ Triều run lên dữ dội.

Giây tiếp theo.

Anh ôm chặt lấy tôi.

Mạnh đến mức như muốn nghiền nát cả người tôi.

Tôi kiễng chân.

Chủ động hôn lên môi anh.

Lần này.

Anh không lập tức mất kiểm soát rồi phản khách thành chủ như trước.

Chỉ cúi đầu.

Nước mắt rơi xuống bên má tôi.

Hơi thở hỗn loạn.

Tôi nâng mặt anh lên.

Lại hôn thêm một cái.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...