“Dụ Triều, sau này đừng tự quyết định thay em rằng em sẽ thích ai nữa.”

Anh khàn giọng nói:

“Được.”

“Cũng đừng nghĩ rằng con người trước đây của anh không xứng đáng được yêu thích.”

Anh im lặng rất lâu.

Cuối cùng mới khẽ nói:

“Anh sẽ cố gắng.”

15

Sau đó.

Dụ Triều thật sự bắt đầu học cách bình thường hơn một chút.

Mặc dù học không được tốt lắm.

Ví dụ như ngày tôi đi tham gia tiệc liên hoan của câu lạc bộ Nhiếp ảnh.

Vừa ngồi xuống.

Điện thoại đã rung lên.

Dụ Triều:

【Đến chưa?】

Tôi trả lời:

【Đến rồi.】

Năm phút sau.

Anh lại nhắn:

【Ăn cơm chưa?】

Tôi trả lời:

【Đang ăn đây.】

Lại năm phút nữa.

Dụ Triều:

【Mấy giờ kết thúc?】

Tôi nhìn màn hình hai giây.

Đột nhiên có chút muốn cười.

Phó chủ nhiệm bên cạnh ghé đầu nhìn qua.

Biểu cảm phức tạp.

“Hệ thống báo cáo hành trình thành tinh rồi à?”

Tối hôm đó.

Dụ Triều không tới đón tôi.

Bởi vì tôi đã nói trước.

Không cho phép anh đột nhiên xuất hiện.

Anh ngoan ngoãn đồng ý.

Quả thật không xuất hiện.

Chỉ là tin nhắn gửi tới hơn 99 cái.

Cách một lúc lại hỏi một câu.

Thỉnh thoảng tôi trả lời anh một lần.

Anh lại có thể yên lặng rất lâu.

Sau khi liên hoan kết thúc.

Tôi tự bắt taxi tới căn hộ của Dụ Triều.

Còn chưa kịp bấm chuông cửa.

Cánh cửa đã mở từ bên trong.

Dụ Triều đứng phía sau cửa.

Giống như đã đợi rất lâu rồi.

Tôi ngẩn người.

Còn chưa kịp trêu chọc.

Đã bị anh kéo vào trong nhà.

Cánh cửa khép lại phía sau lưng.

Giây tiếp theo.

Anh cúi đầu hôn xuống.

Lưng tôi dựa vào cánh cửa.

Chiếc túi trong tay suýt rơi xuống.

Bị anh dùng một tay đỡ lấy rồi tiện tay đặt sang bên cạnh.

Nụ hôn của anh vẫn rất mãnh liệt.

Nhưng không còn mất kiểm soát như trước.

Anh cố gắng kiềm chế.

Ít nhất vẫn để tôi có thể thở được.

Tôi bị hôn đến mức hơi thở rối loạn.

Mơ hồ đẩy anh một cái.

“Dụ Triều…”

Anh áp môi lên môi tôi.

Khẽ đáp một tiếng.

“Ừ.”

“Chẳng phải anh nói sẽ học cách bình thường hơn sao?”

“Anh rất bình thường rồi.”

Hơi thở anh nóng bỏng.

“Nhịn đến lúc em trở về mới hôn.

Tôi:

“…”

Hình như đúng là rất có lý.

Tôi vừa định cười.

Đột nhiên cảm thấy ngón áp út tay trái hơi lạnh.

Cúi đầu nhìn.

Một chiếc nhẫn đã được anh đeo lên từ lúc nào.

Dụ Triều ôm tôi.

Trán tựa vào trán tôi.

Đôi mắt đen láy.

Giọng nói rất khẽ.

“Tốt nghiệp rồi kết hôn nhé, được không?”

Đầu óc tôi trống rỗng vài giây.

“Anh đo kích cỡ ngón tay em từ lúc nào vậy?”

Dụ Triều cụp mắt nhìn bàn tay tôi.

Giọng điệu rất bình tĩnh.

“Lúc em ngủ.”

Tôi:

“…”

Rất tốt.

Chẳng thay đổi chút nào.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong mắt tràn đầy căng thẳng.

Giống như câu nói bình tĩnh vừa rồi đã dùng hết toàn bộ sức lực của anh.

“Khương Tinh Lê.”

“Anh biết có hơi nhanh.”

Anh nắm tay tôi.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mép chiếc nhẫn.

“Nhưng anh thật sự rất thích em.”

“Rất thích rất thích.”

“Đã thích em rất rất nhiều năm rồi.”

“Anh không biết phải làm sao nữa.”

Anh cúi đầu hôn tôi thêm một cái.

Tôi bị hôn đến mức không nói rõ được lời nào.

Chỉ có thể mơ hồ “ừ” một tiếng.

Động tác của Dụ Triều lập tức dừng lại.

“Em đồng ý rồi sao?”

Tôi nhìn dáng vẻ không thể tin nổi đó của anh.

Đột nhiên bật cười.

“Ừ, em đồng ý rồi.”

Giây tiếp theo.

Anh ôm chặt lấy tôi.

Vui đến mức không nói nên lời.

Tôi tựa trên vai anh.

Lắng nghe tiếng tim đập thình thịch của anh.

Dùng sức ôm lại anh chặt hơn.

Có lẽ Dụ Triều sẽ mãi mãi không thật sự trở nên bình thường.

Anh vẫn sẽ ghen vì những chuyện kỳ quái.

Vẫn sẽ vì tính chiếm hữu mà làm ra những việc vô cùng khó tin.

Nhưng hình như tôi cũng chẳng hòa đồng cho lắm.

Tôi thích chụp những bức ảnh mà người khác không hiểu.

Thích những câu chuyện kỳ lạ.

Thích những thứ trầm lặng, u ám, không được yêu thích.

Nhưng vẫn cố gắng sống tiếp.

Và cũng thích Dụ Triều.

Thích vẻ đẹp của anh.

Sự cố chấp của anh.

Sự vụng về của anh.

Và cả trái tim luôn cẩn thận từng chút một tiến lại gần tôi.

Con cá lớn nơi biển sâu.

Cuối cùng cũng nhận được hồi đáp từ vì sao.

Từ đó về sau.

Năm tháng dài đằng đẵng.

Sẽ không còn là tiếng vọng cô độc nữa.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...