Nhìn dấu chấm than đỏ chói trên màn hình, tôi không nhịn được mà thở dài.
Nếu sau này cô ta thật sự kết hôn với anh. Lẽ nào tôi cũng phải cắt đứt liên lạc vì thân phận em gái sao?
Thôi bỏ đi.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện trong nhà.
Tôi lên máy bay tới Nam Thành.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi. Cho phép tất cả bắt đầu lại từ đầu.
14
Những ngày đầu đến Nam Thành.
So với công việc trước đây, độ khó quả thực tăng lên không ít.
Nhưng may mắn là Cố Bùi Thanh đã từng dạy tôi rất nhiều.
Lại thêm bản thân đủ cố gắng.
Dù vất vả hơn một chút, tôi vẫn từng bước tiến lên khá ổn định.
Quan hệ với đồng nghiệp cũng rất tốt.
Tối sinh nhật năm đó.
Mọi người tự tổ chức đặt nhà hàng để chúc mừng tôi.
Dưới ánh nến lung linh, tôi cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và vui vẻ.
Cảm giác ấy cứ kéo dài mãi cho đến khi điện thoại của Cố Bùi Thanh liên tục gọi tới.
Tôi đã chuẩn bị tâm lý từ trước.
Cố gắng đè nén sự khó chịu trong lòng.
Đứng ngoài hành lang rồi bắt máy.
“Chúc mừng sinh nhật, Vi Vi.”
Giọng anh vẫn lạnh nhạt như mọi khi.
“Món quà anh gửi cho em chắc đã nhận được rồi chứ? Có lẽ đang ở phòng nhận hàng dưới khu nhà. Nhớ xuống lấy nhé.”
Tôi khựng lại.
Lúc này mới hiểu anh đang nói đến căn hộ ở Kinh Bắc.
“Vâng.”
Tôi bình thản đáp.
“Nhưng em không ở đó nữa rồi. Em đã chuyển đi từ lâu.”
“Hả?”
Cố Bùi Thanh không hiểu.
“Em đổi nhà mới à? Vậy ngày mai anh qua giúp em dọn dẹp.”
Anh ngừng một chút. Giọng chậm lại: “Vi Vi. Em có điều ước sinh nhật nào không?”
Ngay sau đó anh còn lặp lại: “Bất cứ điều ước nào, anh cũng có thể giúp em thực hiện.”
Dường như anh đang đứng ngoài đường. Trong điện thoại vang lên tiếng gió rít.
Giọng nói của anh cũng trở nên mơ hồ. Tôi nghe thấy sự mệt mỏi trong tiếng gọi tên mình.
“Vi Vi. Em cứ nói đi. Bất cứ điều gì anh cũng có thể đáp ứng. Kể cả việc… làm bạn trai em.
”
Tôi không hiểu nổi: “Thế còn Kiều Nguyệt?”
Cố Bùi Thanh khẽ đáp một tiếng: “À. Sau khi chồng cũ cô ấy tìm tới, anh mới biết… Cô ấy còn có hai đứa con.”
Sợ tôi hiểu lầm. Anh vội giải thích: “Anh và cô ấy chưa từng ở bên nhau. Ngay từ đầu anh chỉ muốn bù đắp tiếc nuối thời thanh xuân mà thôi. Chỉ là… Em là một biến số ngoài dự liệu. Anh không ngờ mình thật sự thích em.”
Nói xong.
Anh dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Chờ tôi vui mừng đáp lại lời tỏ tình ấy.
Nhưng tôi chỉ nhàn nhạt hỏi: “Anh không nhìn thấy bài đăng của em trên vòng bạn bè sao?”
Anh ngơ ngác: “Hả?”
Đúng lúc đó.
Một đồng nghiệp nam từ trong phòng gọi tôi: “Vi Vi.”
Anh ấy đeo kính, dáng vẻ nho nhã.
Khóe môi cong lên khi nhìn tôi: “Món sườn xào chua ngọt em thích nhất đây, mau vào ăn lúc còn nóng đi.”
Tôi không kịp giải thích thêm với Cố Bùi Thanh.
Vội vàng quay về phòng riêng.
Hoàn toàn không nghe thấy tiếng chất vấn gần như mất bình tĩnh của anh ở đầu dây bên kia: “Muộn thế này rồi. Em đang ở cùng ai?”
15
Tối hôm đó chơi quá vui.
Đến khi tôi tỉnh dậy thì đã gần đến giờ phải về nhà.
Ngay cả việc trang điểm tôi cũng không kịp.
Chỉ sợ làm lỡ mất chuyện quan trọng tối nay.
Bố đã dặn đi dặn lại rất nhiều lần.
Rằng đây là lần đầu tiên hai bên họ hàng chính thức gặp mặt.
Bảo tôi nhất định phải chín chắn, đừng hấp tấp.
Còn nói tôi nên học hỏi Cố Bùi Thanh nhiều hơn.
Nhưng điều tôi không ngờ chính là vất vả lắm mới kịp về đến nhà mà đã phải nghe thấy tiếng cãi vã vang lên từ trong phòng khách.
Dì Cố vừa khóc vừa nói: “Những ngày con đi du lịch, chẳng lẽ mẹ chưa từng liên lạc với con sao? Mẹ liên lạc không được với con thì biết làm thế nào? Hơn nữa trước khi đăng ký kết hôn đâu phải chưa hỏi ý kiến con. Tối hôm trước, Vi Vi chẳng phải cũng đã gọi cho con rồi sao?”
Tôi đẩy cửa bước vào.
Vừa vào nhà đã nhìn thấy Cố Bùi Thanh đang ngồi trên ghế sofa.
Bộ vest thẳng tắp càng tôn lên vóc dáng cao ráo của anh.
Rõ ràng đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Chaporia
Bình Luận (0)