Nhưng sắc mặt anh vô cùng khó coi.

Ánh mắt u ám đến đáng sợ.

“Không thể nào.”

Cố Bùi Thanh nói chắc như đinh đóng cột.

Người luôn biết kiềm chế như anh lúc này hoàn toàn mất kiểm soát.

Anh giống như một đứa trẻ cố chấp.

Kiên quyết nói: “Chuyện lớn như vậy mà Vi Vi không nói với con. Con không đồng ý! Vi Vi cũng sẽ không đồng ý! Cô ấy sao có thể… sao có thể chứ? Mọi người đang lừa con!”

Dì Cố không ngờ anh phản ứng dữ dội đến vậy.

Đứng bên cạnh khóc không ngừng.

Bố tôi chỉ biết thở dài rồi nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi bà.

Đúng lúc đó.

Cánh cửa phía sau tôi khép lại phát ra tiếng động.

Mọi người trong phòng cuối cùng cũng chú ý đến sự xuất hiện của tôi.

Giống như người sắp chết đuối vừa nhìn thấy cọng rơm cứu mạng.

Cố Bùi Thanh lập tức sải bước tới.

Nắm chặt cổ tay tôi.

“Vi Vi, em về rồi. Tối nay chỉ là một bữa cơm gia đình bình thường thôi đúng không?

“Họ đang lừa anh đúng không?”

Ánh mắt anh nóng bỏng và sáng rực.

Tôi khó hiểu nhìn anh: “Hôm đó em đã gọi cho anh rồi mà. Là anh vội vàng đi cùng Kiều Nguyệt nên bảo đợi anh về rồi nói. Nhưng em không hiểu. Vì sao anh không đồng ý? Chú Cố mất đã hai mươi năm rồi. Chẳng lẽ anh không mong dì Cố được hạnh phúc sao?”

Trong phòng chỉ còn tiếng nức nở của dì Cố.

Bà khó hiểu nghẹn ngào: “Hơn nữa con với Kiều Nguyệt đi du lịch lâu như vậy. Ảnh hai đứa sống chung nó còn gửi cho mẹ xem. Nó cũng đổi cách xưng hô gọi mẹ rồi. Mẹ không tranh thủ đăng ký kết hôn với chú Hứa thì chẳng lẽ… Đợi hai đứa đăng ký trước sao?”

Cả người Cố Bùi Thanh hoàn toàn cứng đờ.

Dì Cố dè dặt hỏi: “Đúng rồi. Kiều Nguyệt đâu? Con dâu sao không cùng con trở về?”

Tôi cũng nhìn sang anh với dáng vẻ của người lớn, nghiêm túc khuyên nhủ: “Chị ấy li hôn rồi, có con cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm. Anh Bùi Tha, em nghĩ anh nên nghĩ thoáng ra một chút. Tình yêu thật sự vốn không quan tâm nhiều chuyện như vậy.

“Hứa Tri Vi!”

Cuối cùng Cố Bùi Thanh không thể nhịn được nữa.

Gân xanh trên trán nổi lên.

Giọng nói bỗng cao vọt, khàn đặc: “Người anh thật sự thích là em! Đến bây giờ em vẫn không hiểu sao?”

16

Chát!

Tôi gần như dùng hết sức lực toàn thân.

Giơ tay tát Cố Bùi Thanh một cái thật mạnh.

Sau đó khóa cửa lại, lạnh lùng nhìn anh: “Đủ rồi! Chính anh đã nói chúng ta không có quan hệ gì! Cũng chính anh nói tôi chỉ là em gái! Đêm Kiều Nguyệt phát hiện mọi chuyện, tôi đã nghĩ thông suốt rồi. Anh không phải lạnh nhạt với tất cả mọi người. Sự chân thành của anh, sự chung thủy của anh, sự nhiệt thành của anh từ lâu đã theo Kiều Nguyệt rời đi, chỉ để lại cho tôi một phần tuổi hai mươi còn dang dở. Anh đã từng yêu đến rung trời chuyển đất, vượt núi băng đèo vì một người. Anh hơn tôi bảy tuổi, bước chân vào xã hội sớm hơn tôi, nhìn thấu lòng người từ lâu.”

“Anh biết tôi thích anh. Anh biết tôi yêu anh. Anh cũng biết tôi muốn điều gì. Nhưng anh vẫn cứ để tôi lơ lửng như vậy.”

Tôi bước tới gần anh.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh rồi chậm rãi nói từng chữ: “Khoảng thời gian hạnh phúc mà tôi từng nghĩ mình có được…Chẳng qua chỉ là lúc anh vừa hay cô đơn, còn tôi vừa hay ngây thơ mà thôi. Nhưng điều anh không ngờ nhất chính là…Tôi thích anh, nhưng không phải không có anh thì không sống nổi. Có lẽ tôi từng yêu anh. Nhưng tôi yêu bản thân mình nhiều hơn!”

“Nhưng anh hối hận rồi…Bây giờ vẫn còn kịp sửa sai… Chuyện đăng ký kết hôn, mọi người còn chưa biết, anh…”

Đuôi mắt Cố Bùi Thanh đỏ hoe. Thân hình cao lớn khẽ run lên. Anh quay đầu nhìn về phía dì Cố. Tôi biết anh muốn nói gì, thế nên tôi giơ tay lên, tát thêm một cái vào bên mặt còn lại của anh.

Đây là lần đầu tiên tôi tức giận đến như vậy.

“Tôi cảnh cáo anh. Hạnh phúc của họ có được không hề dễ dàng. Tôi không cho phép bất cứ ai phá hỏng nó. Nếu anh còn cố chấp như thế. Vậy chúng ta cắt đứt liên lạc luôn đi. Sau này đừng bao giờ gặp lại nữa!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...