Năm sau, điểm trường Lương Gia có lứa học sinh đầu tiên thi đậu lên trường trung học huyện. Trong đó có bốn cô bé. Ngày nhận giấy báo, các em chạy đến nhà tôi, ôm nhau khóc. Một cô bé hỏi tôi: “Cô Hứa, nếu sau này có người nói con gái không cần học nhiều, em nên làm gì?”

Tôi nhìn những gương mặt non nớt trước mặt, mỉm cười. “Em không cần cãi ngay. Em cứ học. Học đến khi giấy báo trúng tuyển trong tay em trở thành câu trả lời lớn nhất.”

Các em gật đầu thật mạnh.

Chiều hôm ấy, tôi và Lương Thủ Sơn đi qua cánh đồng lúa. Biển lúa lại vàng như năm tôi kéo vali trở về. Anh cầm giỏ sách giúp tôi, tôi cầm bó hoa học sinh tặng. Đi đến bờ ruộng năm xưa, anh bỗng dừng lại.

Tôi hỏi: “Sao vậy?”

Anh nhìn cánh đồng, giọng rất nhẹ. “Năm đó anh đứng ở đây, thấy em về, anh thật sự tưởng mình đang mơ.”

Tôi cười. “Bây giờ thì sao?”

Anh quay đầu nhìn tôi. Ánh nắng chiều rơi trên gương mặt đã không còn trẻ của anh, nhưng đôi mắt vẫn giống hệt năm nào — thật thà, sâu nặng, sạch sẽ. “Bây giờ anh vẫn thấy giống mơ.

Nhưng anh biết là thật.”

Tôi đưa tay nắm lấy tay anh. “Lương Thủ Sơn.”

“Ừ?”

“Anh không làm mất em.”

Anh siết chặt tay tôi, mắt lại đỏ. Nhưng lần này anh không khóc. Anh chỉ cười, nụ cười vụng về mà rạng rỡ.

Tôi nhìn cánh đồng trước mặt, nhìn con đường đất dẫn về ngôi nhà ngói đỏ, nhìn điểm trường xa xa vang lên tiếng trẻ con đọc bài. Nhiều năm trước, người trong thôn nói phụ nữ học nhiều thì lòng sẽ bay xa. Bây giờ tôi muốn nói với họ rằng lòng người biết bay không đáng sợ. Đáng sợ là có người tự bẻ cánh mình, rồi cũng muốn bẻ cánh người khác.

Tôi đã bay qua khỏi miệng giếng năm xưa. Nhưng tôi không bay mất. Tôi mang theo ánh sáng quay về, soi rõ từng khuôn mặt từng cười nhạo tôi, cũng soi sáng con đường cho những người đến sau.

Còn người đàn ông năm ấy ngồi ở miệng giếng trao dây cho tôi, cuối cùng không còn phải đứng trong bùn ngước nhìn nữa.

Chúng tôi cùng đứng dưới ánh mặt trời.

Cùng đi về phía trước.

【Hết truyện】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...