Tôi không sợ Chu Chí Minh. Tôi sợ chính môi trường mà mình đang đứng. Tôi sợ sau này mỗi lần cầm d/ao m/ổ, trong đầu lại hiện lên câu hỏi: nếu cứu sống người này, người đó có quay lại cắn tôi không? Nếu tôi giải thích rủi ro thêm một lần, người nhà có nói tôi dọa họ không? Nếu tôi không nhận một ca nguy hiểm, bệnh nhân có mất cơ hội không? Nếu tôi nhận, tôi có giữ được chính mình không?
Chủ nhiệm Hoàng nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Tiểu Tô, làm bác sĩ không thể không có áo giáp. Nhưng áo giáp không phải để em trở thành người lạnh lùng, mà là để em tiếp tục cứu người mà không bị người xấu kéo xuống bùn.”
Tôi nắm cốc nước, hơi nóng truyền vào lòng bàn tay.
Ông ấy mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc USB đặt trước mặt tôi: “Đây là bản sao hồ sơ ph//ẫu th//uật và danh sách toàn bộ nhân viên tham gia ca m/ổ, theo đúng quy trình. Em cầm lấy. Ngoài ra, từ hôm nay trở đi, mọi trao đổi với Chu Chí Minh và người nhà đều phải có ít nhất hai người chứng kiến, ghi chép đầy đủ, không nói riêng.”
Tôi nhìn chiếc USB, cổ họng nghẹn lại: “Thầy…”
“Đừng làm vẻ mặt sắp khóc đó.” Chủ nhiệm Hoàng cau mày. “Tôi không chịu nổi người khác khóc trong văn phòng.”
Tôi bật cười.
Nhưng khóe mắt vẫn cay.
Ngày hôm sau, bệnh viện tổ chức cuộc hòa giải lần thứ hai.
Lần này Chu Chí Minh được đẩy tới bằng xe lăn.
Người đẩy xe là Trần Phương.
Rõ ràng hôm qua anh ta còn có thể tự đi vài bước trong phòng bệnh, vậy mà hôm nay ngồi trên xe lăn, sắc mặt tái nhợt, tay phải đặt trên đùi như một món đồ trang trí. Nếu không phải tôi tận mắt xem đoạn camera kia, có lẽ cũng phải nghi ngờ ca m/ổ thật sự để lại vấn đề gì nghiêm trọng.
Luật sư Phương đặt điện thoại lên bàn, màn hình mở sẵn giao diện ghi âm.
Ông ta nói: “Để đảm bảo công bằng, hôm nay chúng tôi sẽ ghi âm toàn bộ quá trình.”
Tôi gật đầu: “Rất tốt. Bên bệnh viện cũng ghi âm và ghi biên bản.”
Luật sư Phương hơi khựng lại.
Tôi đặt một tập tài liệu dày lên bàn: “Đây là giấy đồng ý ph//ẫu th//uật có chữ ký của anh Chu và vợ anh Chu. Đây là biên bản trao đổi trước m/ổ. Đây là ghi chép của y tá chứng kiến. Đây là bản sao đoạn camera ghi lại việc anh Chu sử dụng tay phải bình thường sau ca m/ổ.
”
Nụ cười trên mặt Trần Phương lập tức cứng lại.
Chu Chí Minh cũng ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi tiếp tục: “Ngoài ra, đơn khiếu nại của anh Chu ghi ngày ba ngày trước ca m/ổ. Tôi muốn hỏi, anh Chu, vì sao trước khi tôi ph//ẫu th//uật cho anh, anh đã chuẩn bị sẵn đơn tố tôi không giải thích rủi ro?”
Căn phòng im phăng phắc.
Luật sư Phương phản ứng rất nhanh. Ông ta lập tức nói: “Thời gian ghi trên đơn có thể là lỗi ghi nhầm. Chuyện này không ảnh hưởng đến nội dung chính.”
Tôi nhìn ông ta: “Vậy camera cũng là lỗi ghi nhầm?”
Sắc mặt ông ta hơi khó coi.
Chu Chí Minh ho khan một tiếng, giọng yếu ớt: “Tôi… tôi lúc đó chỉ vô thức cầm đồ thôi. Bác sĩ Tô, cô là người chuyên môn, chẳng lẽ cô không biết sau ph//ẫu th//uật bệnh nhân có lúc tốt lúc xấu sao?”
Tôi gật đầu: “Biết. Cho nên tôi đã đề nghị khoa phục hồi chức năng kiểm tra cho anh. Kết quả đánh giá sáng nay cho thấy cơ lực tay phải của anh ở mức bình thường. Anh có muốn xem không?”
Trần Phương lập tức chen vào: “Kiểm tra trong bệnh viện các người thì ai biết có khách quan không? Chúng tôi không tin.”
“Vậy có thể chuyển viện kiểm tra độc lập.” Tôi bình tĩnh nói. “Bệnh viện chúng tôi sẽ phối hợp cung cấp hồ sơ.”
Trần Phương nghẹn lời.
Luật sư Phương nhìn thấy tình hình không ổn, liền chuyển hướng: “Bác sĩ Tô, cô không cần dùng thái độ đối đầu như vậy. Thân chủ của tôi chỉ muốn một lời giải thích và một khoản bồi thường hợp lý. Nếu bệnh viện cảm thấy mình hoàn toàn không có trách nhiệm, vậy chúng tôi chỉ có thể thông qua con đường khác.”
Phó viện trưởng Lưu ngồi bên cạnh từ đầu đến cuối không nói gì. Đến lúc này, ông ta mới ho nhẹ.
“Bác sĩ Tô, thái độ của cô mềm mỏng một chút.”
Tôi quay sang nhìn ông ta.
Ông ta không nhìn tôi, chỉ nhìn tài liệu trước mặt.
Chu Chí Minh bắt được tín hiệu này, lập tức có thêm tự tin. Anh ta ngồi trên xe lăn, vẻ yếu ớt trên mặt biến mất một nửa: “Tôi nói thật, tôi không thiếu 200.000 tệ đó. Nhưng tôi nuốt không trôi cục tức này. Tôi là bệnh nhân, tôi nằm trên bàn m/ổ giao mạng cho các người, cuối cùng bị các người coi như chuột bạch. Các người phải chịu trách nhiệm!”
Chaporia
Bình Luận (0)