Tôi nhìn anh ta.

Rất lâu sau, tôi hỏi: “Anh Chu, anh thật sự không thiếu 200.000 tệ sao?”

Anh ta sững lại.

Tôi mở một trang tài liệu khác: “Theo thông tin trong hồ sơ viện phí, trước khi nhập viện, anh còn nợ khoản vay tiêu dùng hơn 180.000 tệ. Ba tháng gần đây, thẻ tín dụng của anh nhiều lần quá hạn. Tất nhiên, tôi không có quyền đánh giá tình hình tài chính cá nhân của anh. Tôi chỉ muốn nói, nếu anh cần giúp đỡ, bệnh viện có quỹ hỗ trợ bệnh nhân khó khăn. Nhưng nếu anh dùng khiếu nại giả để ép bồi thường, tính chất hoàn toàn khác.”

Mặt Chu Chí Minh đỏ bừng.

Trần Phương đập bàn đứng dậy: “Cô điều tra chúng tôi?”

Tôi bình tĩnh đáp: “Thông tin này do chính anh Chu nộp trong hồ sơ xin giảm viện phí. Có chữ ký xác nhận của người nhà.”

Cả phòng lần nữa im lặng.

Mặt Trần Phương lúc xanh lúc trắng.

Phó viện trưởng Lưu cuối cùng cũng không ngồi yên được. Ông ta nghiêm giọng: “Bác sĩ Tô, hôm nay là hòa giải, không phải thẩm vấn.”

Tôi gấp tài liệu lại.

“Được. Vậy tôi cũng nói rõ thái độ của mình. Thứ nhất, tôi không thừa nhận có sai sót chuyên môn. Thứ hai, tôi không chấp nhận viết kiểm điểm. Thứ ba, nếu bệnh viện nhân danh hỗ trợ nhân đạo để chi tiền, xin ghi rõ trong thỏa thuận: khoản tiền này không đại diện cho việc bác sĩ Tô thừa nhận lỗi. Thứ tư, sau khi nhận tiền, phía anh Chu không được tiếp tục tung tin sai sự thật, nếu không tôi sẽ khởi kiện.”

Luật sư Phương nhíu mày.

Chu Chí Minh nhìn Phó viện trưởng Lưu.

Phó viện trưởng Lưu im lặng vài giây rồi nói: “Điều khoản thứ nhất và thứ hai có thể xem xét. Nhưng điều khoản thứ tư e rằng hơi cứng nhắc. Người nhà bệnh nhân có quyền bày tỏ cảm xúc cá nhân.”

Tôi đã hiểu.

Ông ta vẫn muốn bịt miệng tôi, chứ không muốn ràng buộc Chu Chí Minh.

Cuối cùng, dưới áp lực của bệnh viện, thỏa thuận hòa giải vẫn được ký. 200.000 tệ, danh nghĩa là “hỗ trợ nhân đạo”. Bệnh viện chi 150.000, phần còn lại lấy từ khoản thưởng quý và phụ cấp của tôi dưới cái tên rất dễ nghe: “chia sẻ trách nhiệm xử lý tranh chấp”.

Tôi nhìn dòng chữ đó, chỉ cảm thấy buồn cười.

Tối hôm ấy, Chu Chí Minh xuất viện.

Trước khi đi, anh ta ngồi trên xe lăn, được Trần Phương đẩy ngang qua tôi. Khi đi đến trước mặt tôi, anh ta cố ý dừng lại, ngẩng đầu cười.

“Bác sĩ Tô, cô còn trẻ, sau này làm việc phải cẩn thận hơn.”

Tôi nhìn anh ta: “Anh Chu, tôi cũng tặng anh một câu. Có những món tiền cầm lên rất nhẹ, nhưng trả lại sẽ rất nặng.”

Anh ta cười khẩy, không để vào tai.

Hai tiếng sau, chị Triệu gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình.

Là bài đăng vòng bạn bè của Chu Chí Minh.

Anh ta đăng ảnh chụp hóa đơn nhận tiền, kèm dòng chữ: “Chỉ cần làm lớn chuyện là có ngay mấy chục vạn tệ. Bệnh viện lớn thì sao? Gặp chuyện vẫn phải ngoan ngoãn đưa tiền.”

Bên dưới còn có người bình luận: “Thật không? Dễ vậy à?”

Chu Chí Minh trả lời: “Có kỹ thuật cả. Lần sau rảnh tôi chỉ cho.”

Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu.

Sau đó lưu ảnh lại.

Bài đăng của Chu Chí Minh không lan rộng ngay lập tức.

Nhưng trong vòng bạn bè của anh ta, nó đã đủ để khiến một vài người nảy sinh ý nghĩ không nên có.

Một tuần sau, khoa chúng tôi nhận thêm hai vụ khiếu nại kỳ lạ. Một bệnh nhân sau khi làm thủ thuật nhỏ nói bác sĩ không thông báo đầy đủ rủi ro, yêu cầu miễn viện phí. Một người nhà khác thì đứng ở hành lang quay video, vừa quay vừa nói: “Đừng tưởng chúng tôi không biết, bệnh viện các người sợ nhất là lên mạng.”

Chủ nhiệm Hoàng tức đến mức đập bàn trong cuộc họp khoa.

“Đây không phải giải quyết tranh chấp, đây là dung túng cho t/ống t/iền!”

Không ai dám nói.

Phó viện trưởng Lưu cũng tham dự cuộc họp đó. Ông ta vẫn giữ giọng điệu quen thuộc: “Chủ nhiệm Hoàng, lời này hơi nặng. Làm y tế phải đặt cảm nhận của bệnh nhân lên hàng đầu.”

Chủ nhiệm Hoàng cười lạnh: “Cảm nhận của bệnh nhân quan trọng, vậy cảm nhận của bác sĩ thì không phải người à? Một bác sĩ bị oan, bệnh viện không bảo vệ. Một kẻ lấy tiền xong lên mạng khoe cách làm lớn chuyện, bệnh viện giả vờ không thấy. Bây giờ người khác học theo, ông lại bảo chúng tôi chú ý cảm nhận?”

Sắc mặt Phó viện trưởng Lưu rất khó coi.

Sau cuộc họp, tôi nhận được thông báo điều chỉnh công việc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...