“Nếu người cứ khăng khăng không chịu thay đổi chủ ý, vậy tôn nhi sẽ cắt đứt quan hệ với nhà họ Lục!”
“Hỗn xược!” Sắc mặt lão phu nhân nháy mắt trở nên xanh mét.
Lục Minh Viễn cũng tiếp lời:
“Tổ mẫu, Nhị đệ nói chuyện tuy có kích động, nhưng lời thô mà lý không thô.”
“Nếu tổ mẫu cứ nhất quyết đòi hưu Vi nhi, vậy tôn nhi cũng không muốn ở lại cái phủ này nữa.”
Đây là sự uy hiếp trắng trợn.
Cơ thể lão phu nhân loạng choạng, ma ma bên cạnh vội vã đỡ lấy.
Còn Quốc công gia từ nãy đến giờ vẫn im lặng nay chậm rãi đứng lên.
“Đoạn tuyệt quan hệ?”
Lục Minh Hiên nghểnh cổ nhìn phụ thân, môi mấp máy, chắc là còn muốn nói thêm gì đó.
Nhưng hắn không có cơ hội nữa. Quốc công gia vung chân, tung một cước đá bay Lục Minh Hiên ra ngoài.
Tiếng hét của nha hoàn còn chưa dứt, Lục Minh Viễn cũng bị ăn một cú đá văng tương tự. Hai người cùng ngã lăn ra đất, rên rỉ đau đớn.
Quốc công gia vẫn đứng tại chỗ, cất giọng lạnh lẽo:
“Thích đoạn tuyệt thì đoạn tuyệt, nhà họ Lục không thiếu hai đứa bọn mày.”
“Dùng việc đoạn tuyệt quan hệ để đe dọa chính tổ mẫu của mình, loại người như vậy, không xứng mang họ Lục.”
Đến lúc rồi.
Ta chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cạnh Quốc công gia, nắm lấy tay ngài.
“Quốc công gia bớt giận.”
“Hai vị thiếu gia không cố ý đâu, họ chỉ là nhất thời nóng vội nên mới nói những lời không nên nói.
Xin Quốc công gia nể mặt đứa trẻ trong bụng thiếp mà đừng trách phạt họ nữa.”
Ta cúi đầu, giọng nói có phần rụt rè: “Thiếp không muốn… không muốn đứa trẻ còn chưa ra đời đã phải mang tiếng ác ‘xúi giục phụ tử, huynh đệ bất hòa’.”
Quốc công gia nhìn ta, im lặng một lúc lâu.
“Được.”
Lão phu nhân cũng thở phào nhẹ nhõm, dùng khăn lụa lau khóe mắt, giọng nói vẫn còn hơi nghẹn ngào:
“Hài tử ngoan, ta biết con chịu ủy khuất rồi. Con yên tâm, cái nhà này, ngày nào ta còn ở đây, thì không ai được phép bắt nạt con.”
Ta gật đầu, hốc mắt hơi ửng đỏ.
Sau đó, ta làm như chợt nhớ ra điều gì, ngẩng đầu nhìn Chu đại phu:
“Chu đại phu, có thể phiền ngài… khám thử cho hai vị thiếu gia được không? Vừa rồi họ ngã không nhẹ, ngàn vạn lần đừng để xảy ra chuyện gì mới tốt.”
Lão phu nhân nghe lời này, hốc mắt lại đỏ lên, nắm chặt tay ta hơn:
“Cái con bé này, bản thân con đã như vậy rồi, mà vẫn còn lo nghĩ cho bọn chúng…”
Ta lắc đầu, mỉm cười: “Đều là người một nhà, nên làm mà.”
Không khám sao được. Đây chính là vở kịch lớn mà ta đã cất công chuẩn bị.
Chương 10
Các gia nhân đỡ hai vị thiếu gia ngồi dậy. Chu đại phu tiến đến bắt mạch.
Chỉ thấy ngài ấy sờ tay bắt mạch đổi đi đổi lại giữa hai người. Khoảng một khắc sau, Chu đại phu đột nhiên quỳ sụp xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)