Lục Minh Hiên cúi gầm mặt, cũng hối hận tột cùng: “Xin phụ thân đừng đuổi nhi tử đi, nhi tử thực sự biết sai rồi.”
Quốc công gia nhìn họ, im lặng một lúc lâu.
“Đoạn tuyệt là do các ngươi tự chọn. Bàng quản sự, sáng mai sớm đưa hai vị thiếu gia tới biệt trang, không có lệnh của ta, cấm không được rời đi nửa bước.”
Nói xong, Quốc công gia ôm ngang lấy ta, đưa ra khỏi Thọ An đường.
Ta ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy hai kẻ kia đang quỳ gục trên đất gào rống đau đớn, muốn xông lên nhưng bị bọn người hầu chặn kín lại.
Nhìn bộ dạng thảm hại của bọn chúng, sâu trong đáy mắt ta xẹt qua một ý cười.
Chương 11
Thực ra, ta đã sớm biết chuyện huynh đệ Lục Minh Viễn bị hạ thuốc tuyệt tự.
Nửa năm trước, cha mẹ ta nhờ người tìm đến, nói là muốn cưới vợ cho anh trai ta, bảo ta mang chút tiền tích góp ra giúp bọn họ một tay.
Bọn họ từng muốn bán ta vào thanh lâu, làm sao ta có thể bằng lòng để họ tiếp tục hút máu ta cơ chứ? Thế nên, ta tìm cơ hội ra khỏi phủ, cậy thế phủ Trấn Quốc công, tìm tới một đám lưu manh chuyên làm việc bẩn, đưa cho chúng năm mươi lạng bạc, bảo chúng giải quyết triệt để cái gia đình đó. Không đến mức lấy mạng, chỉ cần bắt bọn họ cút khỏi kinh thành, vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa là được.
Lúc bàn bạc xong xuôi đi ra ngoài, ta tình cờ nhìn thấy nha hoàn thiếp thân của Nhị thiếu phu nhân Thẩm Minh Châu đi vào một tiệm thuốc nhỏ cửa đóng im ỉm ở đối diện, dáng vẻ cứ thậm thụt lén lút.
Ta sinh lòng tò mò, liền đứng nán lại xem thêm một lúc.
Không ngờ nha hoàn của Nhị thiếu phu nhân vừa đi khỏi, thì một lúc sau nha hoàn của Đại thiếu phu nhân lại mò tới. Đến nước này thì ta càng tò mò hơn.
Đợi người đi hết, ta cũng bước vào tiệm thuốc đó, chỉ tốn có hai lạng bạc đã khiến gã sai vặt trong tiệm mở miệng.
Đó là một tiệm thuốc chuyên bán mấy loại thuốc ngầm. Thứ mà hai vị thiếu phu nhân mua chính là thuốc tuyệt tự. Hơn nữa, bọn họ đã mua liên tục ba năm nay, tháng nào cũng đều đặn không sót. Ngay cả tên sai vặt cũng thấy lãng phí, chưởng quỹ nhà hắn nói thuốc đó dùng chừng một năm là bảo đảm cả đời này hết hy vọng có con nối dõi, thế mà hai vị thiếu phu nhân lại kiên trì bền bỉ đến vậy.
Khi biết được điều này, những chuyện khác căn bản chẳng cần phải đoán nữa.
Hai vị thiếu phu nhân thủ đoạn độc ác y hệt nhau, gả vào phủ Quốc công hai năm không có con cái, liền trực tiếp ra tay làm cho chồng đối phương tuyệt tự.
Mà ta – kẻ nắm giữ bí mật này, gần như không chút do dự mà nhắm thẳng mục tiêu vào Quốc công gia.
Đã chứng kiến sự giàu sang và quyền thế tột bậc của phủ Quốc công, làm sao ta lại không sinh ra dã tâm? Vốn dĩ, ta còn định chọn một trong hai vị thiếu gia để quyến rũ, nhưng bọn họ đã thành phế vật, ta đương nhiên sẽ không tốn công phí sức. Lần bị hạ thuốc đó cũng là do ta tương kế tựu kế, mượn tay hai vị thiếu phu nhân để qua đêm với Quốc công gia, tránh khỏi việc phải mang tiếng xấu bò lên giường.
Chaporia
Bình Luận (0)