20px

Đại Nữu đỏ mắt. “Chính vì mẹ là mẹ con, con mới khuyên mẹ dừng lại. Thím hai không nợ nhà mình. Chú hai càng không nợ. Mấy năm nay nếu không có họ, con đã bị mẹ gả đi rồi. Tiểu Bảo nếu muốn việc thì tự đi học, tự đi làm, đừng bắt người khác dọn đường mãi.”

Lương Tiểu Bảo tức giận lao tới định đẩy Đại Nữu. Nhưng tay nó còn chưa chạm đến, Lương Thủ Sơn đã bước vào từ ngoài cửa. Anh chỉ đứng đó, không nói một lời, Lương Tiểu Bảo đã sợ đến lùi lại. Năm xưa, người đàn ông cầm cuốc đập vỡ cối đá trong sân nhà họ Lương đã để lại bóng ma quá sâu trong lòng bọn họ.

Lương Thủ Sơn nhìn Lưu Xảo Mai. “Chị dâu, muốn Tiểu Bảo có việc thì để nó đến xưởng gạch làm lại từ đầu. Một tháng thử việc, không đi muộn, không lấy đồ, không gây chuyện. Làm được thì nhận lương như người khác. Làm không được thì đừng tìm Trĩ Hòa.”

Lưu Xảo Mai há miệng muốn mắng, nhưng nhìn ánh mắt của con gái, nhìn mấy giáo viên ngoài cửa, cuối cùng chỉ có thể kéo Lương Tiểu Bảo đi. Lần này, chị ta không chiếm được chút lợi nào.

Sau đó, Lương Tiểu Bảo thật sự đến xưởng gạch. Ba ngày đầu nó còn lười biếng, bị Lương Thủ Sơn trừ công trước mặt mọi người. Nó về nhà khóc lóc, Lưu Xảo Mai lại muốn làm ầm, nhưng Đại Nữu chỉ nói một câu: “Mẹ còn làm loạn, sau này con không về nhà nữa.” Lưu Xảo Mai lập tức im. Người có thể kiềm chế chị ta cuối cùng không phải tôi, không phải Lương Thủ Sơn, mà là đứa con gái từng bị chị ta coi nhẹ nhất.

Lương Tiểu Bảo bị ép làm ở xưởng gạch nửa năm, da đen đi, người gầy đi, nhưng cuối cùng cũng học được làm việc. Có lần nó gặp tôi trên đường, cúi đầu lí nhí gọi “thím hai”. Tôi gật đầu, không nói thêm. Không phải ai cũng cần bị đạp c//hết dưới bùn mới gọi là hả dạ. Có người từng kiêu ngạo ngang ngược, bây giờ phải cúi đầu làm việc, tự kiếm từng đồng, đó đã là sự trừng phạt thích đáng nhất với nó.

Còn Lưu Xảo Mai, sau khi con trai không còn nghe lời xúi giục, con gái cũng có công việc riêng, chị ta dần mất đi quyền khống chế cả nhà. Chị ta vẫn thích càm ràm, vẫn tham vặt, nhưng không còn ai dễ dàng để chị ta hút máu. Thỉnh thoảng nhìn thấy tôi ngoài đường, chị ta sẽ quay mặt đi. Tôi cũng không gọi chị ta. Giữa chúng tôi, giữ khoảng cách chính là kết cục tốt nhất.

【Chương 9】

Nhiều năm sau, khi điểm trường Lương Gia mở thêm dãy lớp mới, tôi đã trở thành hiệu trưởng.

Lương Thủ Sơn cũng không còn là người đàn ông phải làm thuê trong lò gạch cũ. Xưởng của anh tuy không lớn, nhưng có uy tín khắp mấy xã lân cận. Công nhân ở đó đều ký hợp đồng rõ ràng, tiền công phát đúng ngày. Ai trong nhà có con đi học, anh còn cho ứng trước một phần lương mua sách vở, nhưng sổ sách ghi rất minh bạch.

Có người nói anh thay đổi nhờ cưới được người vợ tốt. Mỗi lần nghe vậy, anh đều nghiêm túc sửa lại: “Là tôi may mắn. Nhưng cô ấy có ngày hôm nay là do cô ấy tự học ra, không phải nhờ tôi cho.”

Người khác cười anh thật thà. Nhưng tôi biết, anh không thật thà theo kiểu ngu ngốc nữa. Anh chỉ vẫn giữ lòng sạch sẽ năm xưa. Dù đi qua bao nhiêu chuyện, dù trong tay đã có tiền, có người kính nể, anh vẫn là người đàn ông sẽ lau tay lên quần trước khi chạm vào tờ giấy của tôi, vẫn là người giữ từng phong thư cũ trong hộp sắt, vẫn là người mỗi khi trời mưa sẽ đứng ở cửa trường chờ tôi tan lớp.

Mùa thu năm đó, huyện mời tôi lên thành phố nhận danh hiệu giáo viên tiêu biểu cấp tỉnh. Lần này tôi đưa Lương Thủ Sơn đi cùng. Anh ban đầu lại muốn từ chối, nói mình đi chỉ làm tôi mất mặt. Tôi đang gấp áo, nghe vậy liền quay lại nhìn anh.

“Lương Thủ Sơn, anh còn nhớ ngày trước ở bến xe anh nói gì không?”

Anh ngẩn ra. Tôi nói: “Anh nói em muốn đi học thì cứ đi, tiền bạc anh lo. Khi đó anh có sợ em làm anh mất mặt không?”

Anh lập tức lắc đầu. “Không.”

“Vậy bây giờ em nhận thưởng, người đầu tiên em muốn đưa theo là anh. Anh dựa vào đâu nói mình làm em mất mặt?”

Anh bị tôi hỏi đến không đáp được. Cuối cùng ngoan ngoãn thay áo. Tôi giúp anh chỉnh cổ áo, nhìn tóc anh đã có vài sợi bạc, bỗng thấy thời gian thật công bằng mà cũng thật tàn nhẫn. Nó lấy đi tuổi trẻ của anh trong những năm chờ đợi, nhưng cũng trả lại cho anh sự tôn trọng mà anh đáng được có.

Buổi lễ tổ chức trong hội trường lớn. Khi người dẫn chương trình đọc đến tên tôi, ánh đèn rơi xuống sân khấu. Tôi bước lên nhận bằng khen, phía dưới vang lên tiếng vỗ tay. Người ta giới thiệu tôi là giáo viên tiêu biểu từ nông thôn đi lên, người thúc đẩy giáo dục nữ sinh ở vùng khó khăn, hiệu trưởng điểm trường Lương Gia. Họ nói rất nhiều thành tích, nhưng khi phát biểu, tôi không kể những con số ấy trước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...