Hoa Bách Hợp/Chương 10C. 10
20px

Tôi nói: “Lần này em không định để bệnh viện tự xử lý nội bộ nữa.”

Chủ nhiệm Hoàng nhìn tôi, ánh mắt hiện lên ý cười rất nhẹ: “Cuối cùng cũng biết mặc áo giáp rồi.”

Hai ngày sau, luật sư của tôi gửi thư chính thức cho Chu Chí Minh, Trần Phương và luật sư Phương.

Nội dung rất đơn giản.

Yêu cầu hoàn trả 200.000 tệ nhận dưới cơ sở khiếu nại sai sự thật, công khai xin lỗi bác sĩ Tô, bồi thường tổn thất danh dự, tổn thất thu nhập, chi phí luật sư, đồng thời chấm dứt mọi phát ngôn sai sự thật. Nếu không, tôi sẽ khởi kiện.

Cùng ngày, tôi gửi đơn khiếu nại lên ủy ban y tế địa phương, yêu cầu điều tra quy trình xử lý tranh chấp của bệnh viện, đặc biệt là việc biết rõ có dấu hiệu khiếu nại ác ý nhưng vẫn ép bác sĩ chịu trách nhiệm.

Lúc Trưởng phòng Vương biết chuyện, ông ấy tìm tôi một lần.

Ông ấy trông mệt mỏi hơn nửa năm trước rất nhiều.

“Tiểu Tô, cô làm vậy là muốn xé rách mặt với bệnh viện sao?”

Tôi nhìn ông ấy: “Là bệnh viện xé rách mặt với tôi trước.”

Ông ấy thở dài: “Tôi biết lúc đó cô chịu ấm ức. Nhưng cô còn trẻ, sau này vẫn phải làm việc trong ngành này. Làm căng quá chưa chắc tốt cho cô.”

Tôi hỏi: “Nếu tôi im lặng, sau này sẽ tốt cho tôi sao?”

Ông ấy nghẹn lại.

Tôi nói tiếp: “Trưởng phòng Vương, ông từng nhìn thấy tất cả bằng chứng. Ông biết tôi không sai. Nhưng ông vẫn ký vào phương án hòa giải. Tôi không trách ông sợ khó xử. Nhưng tôi cũng không có nghĩa vụ tiếp tục trả giá cho sự khó xử của các ông.”

Trưởng phòng Vương im lặng rất lâu.

Cuối cùng ông ấy nói: “Tôi hiểu.”

Ngày hôm sau, ông ấy nộp bổ sung một bản tường trình cho ủy ban điều tra, xác nhận nửa năm trước Phòng Công tác Y vụ từng nhận được bằng chứng về việc đơn khiếu nại của Chu Chí Minh có thời gian bất thường và tình trạng tay phải của bệnh nhân không phù hợp với lời tố cáo, nhưng dưới áp lực đánh giá hành chính, bệnh viện vẫn chọn hòa giải.

Bản tường trình đó như một viên đá rơi xuống mặt hồ vốn đã nứt sẵn.

Không lâu sau, Phó viện trưởng Lưu bị tạm đình chỉ công tác để phối hợp điều tra.

Tin tức lan khắp bệnh viện trong một buổi sáng.

Có người nói ông ta xui xẻo.

Có người nói tôi quá cứng.

Cũng có người âm thầm gửi tin nhắn cho tôi: “Bác sĩ Tô, cô làm đúng. Nếu lần này không ai đứng ra, sau này người bị ép cúi đầu có thể là chúng tôi.”

Tôi đọc những tin nhắn đó, lần đầu tiên sau nửa năm cảm thấy ngực mình nhẹ đi một chút.

Chương 9

Chu Chí Minh hồi phục chậm hơn lần trước.

Không phải vì ca m/ổ thất bại, mà vì bệnh lần này quá nặng, cơ thể anh ta phải mất nhiều thời gian mới ổn định. Trong thời gian nằm viện, anh ta không còn ngang ngược nữa. Mỗi lần bác sĩ Lý đi kiểm tra phòng, anh ta đều ngoan ngoãn nghe, hỏi câu nào cũng cẩn thận thêm một câu: “Bác sĩ, rủi ro này tôi hiểu rồi, tôi sẽ ký xác nhận.”

Bác sĩ Lý kể lại với tôi, giọng vừa buồn cười vừa mỉa mai: “Giờ anh ta còn thuộc lòng mấy câu thông báo rủi ro hơn cả sinh viên thực tập.”

Tôi chỉ nói: “Sợ rồi thì nhớ lâu.”

Ngày Chu Chí Minh chuyển khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, anh ta nhờ y tá gọi tôi tới.

Tôi vốn không muốn đi.

Nhưng chị Triệu nói: “Đi đi. Có vài câu, để anh ta tự nói trước mặt em mới hả.”

Tôi suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn đi.

Phòng bệnh lần này không còn đông người thăm như nửa năm trước. Trần Phương ngồi cạnh giường, sắc mặt tiều tụy. Chu Chí Minh gầy đi rất nhiều, nhưng tinh thần đã tỉnh táo. Thấy tôi bước vào, anh ta lập tức chống tay muốn ngồi dậy.

Tôi nói: “Không cần. Có gì nói nhanh, tôi còn phải đi khám bệnh.”

Anh ta cứng người, sau đó gật đầu.

“Tô… bác sĩ Tô, tôi đã chuyển 200.000 tệ lại cho tài khoản bệnh viện. Phần bệnh viện trừ của cô, tôi cũng nhờ luật sư tính riêng rồi. Tiền bồi thường danh dự và chi phí luật sư, tôi sẽ trả theo yêu cầu của cô. Nếu cô thấy chưa đủ, tôi…”

“Không cần nói với tôi.” Tôi ngắt lời. “Trao đổi qua luật sư.”

Anh ta cúi đầu.

Một lát sau, anh ta khàn giọng: “Tôi xin lỗi.”

Tôi nhìn anh ta.

Anh ta nói rất chậm, từng chữ như cào qua cổ họng: “Lần trước cô đã giải thích rất rõ. Tôi cũng biết ca m/ổ nguy hiểm. Là tôi nợ tiền, muốn kiếm một khoản. Tôi nghĩ bệnh viện lớn, bác sĩ như cô chắc cũng không thiếu mấy chục nghìn. Tôi nghĩ chỉ cần tôi làm lớn, các người sẽ sợ. Tôi không ngờ…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...