Hoa Bách Hợp/Chương 9C. 9
20px

Tay cô ta run đến mức ký mấy lần mới xong.

Chu Chí Minh cũng ký.

Chữ ký méo mó, không còn vẻ tự tin như lần trước.

Khi cáng được đẩy về phía phòng ph//ẫu th//uật, Chu Chí Minh đột nhiên nắm lấy tay áo tôi.

“Tô… bác sĩ Tô…”

Tôi cúi đầu nhìn anh ta.

Anh ta khó khăn nói: “Nếu tôi còn sống… tôi nhất định trả lại công bằng cho cô…”

Tôi rút tay áo ra.

“Anh sống được rồi hãy nói.”

Đèn phòng ph//ẫu th//uật sáng lên lần nữa.

Ca m/ổ kéo dài gần chín tiếng.

Chín tiếng đó còn căng hơn lần trước. Bác sĩ Lý làm chính, Chủ nhiệm Hoàng chỉ huy toàn cục, tôi phụ trách phần liên quan đến vùng từng can thiệp trước đó. Có mấy lần tình huống tụt xuống rất nguy hiểm, cả phòng ph//ẫu th//uật gần như không ai nói thừa một chữ. Mọi người chỉ nghe thấy tiếng dụng cụ, tiếng máy, tiếng y tá nhắc chỉ số, tiếng bác sĩ gây mê liên tục điều chỉnh.

Đến gần sáng, tình hình cuối cùng ổn định.

Khi mạch được kiểm soát, tôi cảm giác cả lưng mình ướt đẫm.

Bác sĩ Lý tháo khẩu trang, thở ra một hơi thật dài: “Qua rồi.”

Chủ nhiệm Hoàng nhìn tôi: “Ra ngoài báo người nhà đi.”

Tôi lắc đầu: “Để bác sĩ Lý đi. Anh ấy là người làm chính.”

Chủ nhiệm Hoàng nhìn tôi một lúc rồi gật đầu.

Tôi không muốn nhận ánh mắt cảm kích của Trần Phương.

Không phải vì tôi cao thượng.

Mà là vì tôi biết ơn nghĩa của những người như họ quá rẻ. Hôm nay có thể quỳ xuống cảm ơn, ngày mai nếu hồi phục không như ý, cũng có thể quay đầu nói chúng tôi làm chưa đủ tốt.

Bác sĩ Lý ra ngoài thông báo tình hình.

Tôi ở lại hoàn tất ghi chép.

Khi bước ra khỏi phòng ph//ẫu th//uật, trời đã sáng. Ánh nắng yếu ớt rọi qua cửa kính hành lang, làm màu trắng của bệnh viện trở nên nhạt nhòa.

Trần Phương đứng bật dậy khi thấy tôi.

Cô ta muốn lao tới, nhưng bị chị Triệu chặn lại.

“Bác sĩ Tô vừa xuống bàn m/ổ, để cô ấy nghỉ.”

Trần Phương đứng tại chỗ, môi run run.

Cuối cùng cô ta cúi gập người thật sâu.

“Cảm ơn… xin lỗi…”

Tôi không dừng lại.

Tôi đi thẳng về phòng thay đồ.

Lần này, không ai gọi tôi tới Phòng Công tác Y vụ ngay sau ca m/ổ.

Có lẽ vì tất cả đều đã được ghi âm ghi hình.

Có lẽ vì lần này, bọn họ không còn cơ hội bắt tôi nhún nhường nữa.

Chương 8

Chu Chí Minh tỉnh lại sau ba ngày.

Nghe nói việc đầu tiên anh ta làm sau khi có thể nói chuyện là hỏi: “Bác sĩ Tô đâu?”

Y tá trả lời: “Bác sĩ Tô đang làm việc.”

Anh ta lại hỏi: “Tôi có thể gặp cô ấy không?”

Y tá nói: “Không cần thiết. Hiện tại bác sĩ phụ trách giường của anh là bác sĩ Lý. Mọi vấn đề điều trị anh trao đổi với bác sĩ Lý.”

Chu Chí Minh im lặng rất lâu.

Đến ngày thứ năm, anh ta nhờ Trần Phương gửi cho tôi một lá thư.

Tôi không mở ngay.

Lá thư nằm trong ngăn kéo bàn làm việc của tôi cả buổi sáng. Đến trưa, chị Triệu đi ngang qua, nhìn thấy phong bì thì hừ một tiếng: “Lại muốn diễn gì nữa đây?”

Tôi cười: “Chắc là thư xin lỗi.”

“Xin lỗi có ích gì? 200.000 tệ đâu? Danh dự của em đâu? Nửa năm không được tham gia cấp cứu, ai bù?”

Tôi không đáp.

Chiều hôm đó, Chủ nhiệm Hoàng gọi tôi lên văn phòng.

Trên bàn ông ấy đặt một bản thông báo nội bộ.

Bệnh viện quyết định mở lại điều tra vụ tranh chấp y tế giữa tôi và Chu Chí Minh nửa năm trước.

Lý do là trong quá trình cấp cứu lần này, bệnh nhân và người nhà đã tự nguyện thừa nhận từng khiếu nại sai sự thật, đồng thời có ghi âm ghi hình làm chứng cứ.

Tôi đọc từng dòng chữ, bỗng nhiên thấy hơi buồn cười.

Nửa năm trước, bằng chứng nằm ngay trước mặt họ, họ không muốn điều tra.

Nửa năm sau, khi chính người t/ống t/iền nằm lại trên bàn m/ổ, quỳ xuống nói ra sự thật, họ mới chịu mở lại hồ sơ.

Chủ nhiệm Hoàng nói: “Đây mới chỉ là bước đầu. Phó viện trưởng Lưu chắc chắn sẽ tìm cách giảm nhẹ trách nhiệm. Em chuẩn bị tâm lý.”

Tôi đặt thông báo xuống: “Em biết.”

“Em định làm gì?”

Tôi lấy điện thoại ra, mở album ảnh.

Trong đó có ảnh chụp bài đăng vòng bạn bè của Chu Chí Minh, đoạn anh ta khoe “làm lớn chuyện là có tiền”. Có bình luận anh ta nói “lần sau rảnh tôi chỉ cho”. Có đoạn camera anh ta dùng tay phải bình thường sau ca m/ổ. Có bản ghi lần này anh ta thừa nhận mình nói dối.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...