Nhưng tôi cũng nhớ rõ bài đăng vòng bạn bè kia.
Nhớ rõ 50.000 tệ bị trừ khỏi khoản thưởng của tôi.
Nhớ rõ thông báo điều chỉnh công việc.
Nhớ rõ những đêm tôi nghi ngờ chính mình có nên tiếp tục đứng trong phòng ph//ẫu th//uật hay không.
Chủ nhiệm Hoàng không ép tôi. Ông ấy chỉ nói: “Quyết định của em, tôi tôn trọng. Nếu em tham gia, tôi làm người bảo chứng chuyên môn. Toàn bộ quá trình ghi âm ghi hình theo quy định mới. Nếu em không tham gia, không ai có quyền nói em sai.”
Trần Phương lập tức quỳ xuống trước mặt tôi.
Tiếng đầu gối chạm nền gạch vang lên rất rõ.
“Bác sĩ Tô, xin cô. Tôi biết chúng tôi không phải con người. Tôi biết chúng tôi có lỗi với cô. Nhưng con tôi mới mười tuổi, nó không thể không có bố. Tôi cầu xin cô, cứu anh ấy lần này thôi. Sau này cô muốn chúng tôi xin lỗi thế nào cũng được.”
Tôi nhìn cô ta.
Trong khu xử trí, Chu Chí Minh cũng cố gắng chống người dậy. Y tá giữ không nổi, anh ta gần như lăn khỏi giường bệnh. Cuối cùng anh ta quỳ nửa người trên cáng, mặt trắng như giấy.
“Tô… bác sĩ Tô… tôi sai rồi…”
Anh ta thở dốc từng hơi, nước mắt và mồ hôi lẫn vào nhau.
“Là tôi tham tiền… là tôi vô ơn… là tôi hại cô… Tôi trả tiền… tôi công khai xin lỗi… tôi ký giấy… cô cứu tôi… Tôi không muốn…”
Câu cuối cùng anh ta không nói hết.
Nhưng tất cả mọi người đều hiểu.
Anh ta không muốn bước tới điểm cuối.
Tôi nhìn người đàn ông từng nằm trên bàn m/ổ của mình, từng cười giơ ngón tay cái với tôi, từng quay đầu đâm tôi một nhát, bây giờ lại quỳ gối cầu xin tôi.
Lòng tôi không hả hê như từng tưởng tượng.
Chỉ thấy lạnh.
Hóa ra một người chỉ thật sự biết sợ khi thứ sắp mất đi không còn là tiền, không còn là mặt mũi, mà là mạng của chính mình.
Tôi cúi xuống, nhặt cây bút rơi dưới đất lên, đặt vào khay hồ sơ.
Sau đó tôi nói với Chủ nhiệm Hoàng: “Em tham gia với vai trò bác sĩ hỗ trợ. Điều kiện là toàn bộ trao đổi trước m/ổ phải ghi âm ghi hình. Người nhà phải ký xác nhận đã được giải thích đầy đủ rủi ro. Phòng Công tác Y vụ phải có mặt. Và trong biên bản phải ghi rõ: do bệnh nhân và người nhà chủ động yêu cầu bác sĩ Tô tham gia dù từng có tranh chấp trước đó.
”
Chủ nhiệm Hoàng gật đầu: “Được.”
Tôi nhìn Chu Chí Minh: “Anh nghe rõ chưa?”
Anh ta gật đầu liên tục.
Tôi nói từng chữ: “Anh Chu, tôi cứu anh vì tôi là bác sĩ. Không phải vì tôi tha thứ cho anh.”
Chương 7
Cuộc trao đổi trước m/ổ lần này diễn ra ngay tại phòng cấp cứu.
Camera được bật.
Máy ghi âm được đặt trên bàn.
Phòng Công tác Y vụ cử người xuống, không phải Trưởng phòng Vương mà là một nhân viên trẻ mặt mũi căng thẳng. Có lẽ họ cũng biết ca này quá nhạy cảm, không ai muốn ký tên chịu trách nhiệm.
Tôi đứng cạnh Chủ nhiệm Hoàng, cầm bảng thông báo rủi ro, đọc từng điều một.
“Ca ph//ẫu th//uật lần này có nguy cơ rất cao. Bao gồm nhưng không giới hạn ở: xuất hu/yết khó kiểm soát, suy đa cơ quan, tổn thương thần kinh, nhiễm trùng nặng, cần ph//ẫu th//uật lại, hôn mê kéo dài, thậm chí không thể qua khỏi bàn m/ổ. Anh Chu Chí Minh, anh có nghe rõ không?”
Chu Chí Minh nằm trên giường, môi run rẩy: “Nghe rõ.”
Tôi nhìn Trần Phương: “Người nhà có nghe rõ không?”
Trần Phương vừa khóc vừa gật đầu: “Nghe rõ. Tôi nghe rõ hết. Tôi ký. Tôi tự nguyện ký. Tôi xác nhận bác sĩ đã giải thích đầy đủ.”
Tôi không vì cô ta khóc mà dừng lại.
“Lần trước anh chị khiếu nại tôi không giải thích rủi ro đầy đủ. Lần này tôi cần hỏi lại trước camera: anh chị có còn cho rằng lần trước tôi không giải thích đầy đủ không?”
Không khí lập tức nặng xuống.
Nhân viên Phòng Công tác Y vụ ngẩng đầu nhìn tôi, môi mấp máy như muốn ngăn.
Chủ nhiệm Hoàng liếc anh ta một cái. Anh ta lập tức ngậm miệng.
Chu Chí Minh nhắm mắt lại.
Rất lâu sau, anh ta khàn giọng: “Không. Lần trước bác sĩ Tô đã giải thích. Là tôi nói dối.”
Trần Phương khóc thành tiếng: “Là chúng tôi sai. Lần trước bác sĩ Tô đã nói rất rõ. Chúng tôi vì muốn lấy tiền nên mới khiếu nại.”
Căn phòng im lặng đến mức chỉ còn tiếng máy móc.
Tôi không tiếp tục truy hỏi.
Không phải vì tôi mềm lòng.
Mà là vì thời gian của bệnh nhân không còn nhiều.
Tôi đưa bút cho Trần Phương: “Ký tên.”
Chaporia
Bình Luận (0)