Hoa Bách Hợp/Chương 7C. 7
20px

Chu Chí Minh chết lặng.

Môi anh ta hé ra.

Rất lâu sau vẫn không nói nổi một chữ.

Chương 6

Tổ trực cấp cứu đêm đó do bác sĩ Lý phụ trách.

Bác sĩ Lý cũng là người có kinh nghiệm, vừa nhận bệnh nhân đã lập tức cho làm kiểm tra cần thiết, đồng thời liên hệ phòng ph//ẫu th//uật, ngân hàng máu và khoa gây mê. Tất cả quy trình đều chạy rất nhanh. Tôi đứng bên ngoài khu xử trí, nhìn từng người di chuyển trong ánh đèn trắng lạnh, trong lòng quen thuộc đến mức đau nhói.

Trần Phương bị chặn ngoài vạch vàng.

Cô ta nhìn qua nhìn lại, cuối cùng vẫn chạy tới trước mặt tôi.

“Bác sĩ Tô, trước đây là chúng tôi sai. Tôi xin cô, cô vào xem giúp anh ấy đi. Anh ấy lúc nãy trên xe đã nói chỉ tin cô.”

Tôi nhìn cô ta.

Nửa năm trước, cũng chính người phụ nữ này ngồi trước mặt tôi khóc lóc nói chồng mình không nhấc nổi tay, nói cả nhà chỉ trông cậy vào anh ta, nói tôi hại gia đình họ không còn đường sống. Khi ấy cô ta khóc rất thật. Bây giờ cũng khóc rất thật.

Có lẽ con người vốn như vậy.

Khi muốn tiền, nước mắt là công cụ.

Khi sợ mất người, nước mắt mới là bản năng.

Tôi nói: “Bác sĩ trực đang xử lý. Anh Chu sẽ được điều trị theo đúng quy trình.”

“Nhưng ca này rất nguy hiểm đúng không?” Cô ta túm lấy tay áo tôi. “Tôi nghe y tá nói phải m/ổ ngay. Bác sĩ Tô, cô giỏi nhất mà. Lần trước chồng tôi nguy hiểm như vậy cô còn cứu được, lần này cô cũng cứu được đúng không?”

Tôi rút tay áo ra.

“Lần trước sau khi tôi cứu anh ấy, anh ấy khiếu nại tôi.”

Mặt Trần Phương trắng bệch.

“Tôi… chúng tôi lúc đó hồ đồ. Là do anh ấy nợ tiền, do luật sư Phương xúi giục. Chúng tôi không thật sự muốn hại cô. Bác sĩ Tô, cô là bác sĩ, cô không thể thấy người gặp nguy mà không cứu đúng không?”

Tôi nhìn cô ta, giọng bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ: “Tôi sẽ không thấy người gặp nguy mà không cứu. Nhưng cứu người không đồng nghĩa với việc tôi có thể bỏ qua quy trình. Chính đơn khiếu nại của hai người đã khiến bệnh viện đưa ra quyết định: tôi không được tham gia ph//ẫu th//uật cấp cứu của bệnh nhân từng có tranh chấp với mình, để tránh xung đột lợi ích và rủi ro pháp lý.

Trần Phương đứng chết lặng.

Trong khu xử trí, Chu Chí Minh hình như nghe thấy.

Anh ta cố gắng nghiêng đầu về phía tôi, gương mặt méo đi vì đau.

“Tô… bác sĩ Tô… tôi rút đơn… tôi rút đơn khiếu nại…”

Y tá bên cạnh lập tức giữ anh ta lại: “Anh đừng cử động mạnh!”

Anh ta vẫn cố nhìn tôi.

“Tiền… tôi trả lại… tôi trả lại hết… cô cứu tôi…”

Tôi không trả lời.

Bởi lúc này, tôi không phải người quyết định.

Mười phút sau, kết quả kiểm tra ra.

Tình trạng không tốt.

Bác sĩ Lý cầm phim chạy ra, sắc mặt rất nặng: “Cần m/ổ cấp cứu ngay. Gọi chủ nhiệm Hoàng chưa?”

Y tá đáp: “Đã gọi, chủ nhiệm đang trên đường tới.”

Bác sĩ Lý nhìn thấy tôi, hơi sửng sốt: “Bác sĩ Tô, cô còn ở đây à?”

Tôi gật đầu.

Anh ấy hạ thấp giọng: “Ca này phức tạp. Lần trước hồ sơ của bệnh nhân này là cô làm đúng không? Cô quen giải phẫu vùng tổn thương của anh ta nhất.”

Tôi chưa kịp nói, Trần Phương đã như bắt được hy vọng: “Đúng đúng đúng! Bác sĩ Tô làm! Tôi ký! Ký gì cũng được!”

Y tá trực lạnh mặt: “Chị bình tĩnh. Không phải chị nói ký gì là ký đó. Trước đây nhà chị từng khiếu nại chính bác sĩ này không giải thích đầy đủ rủi ro trước m/ổ. Bây giờ muốn bác sĩ Tô tham gia, phải có hội chẩn, phải có ghi âm ghi hình, phải có đồng ý của bệnh viện và bản thân bác sĩ.”

Trần Phương run rẩy: “Vậy làm đi! Làm ngay đi!”

Y tá nhìn cô ta, không nhịn được nói một câu: “Nửa năm trước nếu chị cũng hiểu quy trình quan trọng như vậy thì tốt rồi.”

Trần Phương cúi đầu, không dám đáp.

Chủ nhiệm Hoàng tới rất nhanh.

Áo khoác ngoài của ông ấy còn dính nước mưa. Vừa nhìn phim, ông ấy lập tức quyết định: “Chuẩn bị phòng ph//ẫu th//uật. Gọi thêm đội hỗ trợ. Lý, cậu làm chính. Tiểu Tô…”

Ông ấy nhìn tôi.

Tôi biết ông ấy muốn nói gì.

Tôi cũng biết ca này nếu tôi tham gia, khả năng thành công sẽ cao hơn. Không phải vì bác sĩ Lý không giỏi, mà vì cấu trúc sau ca m/ổ trước của Chu Chí Minh tôi là người quen nhất. Những điểm dính, điểm yếu, vị trí từng xử lý, tôi đều nhớ rõ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...