Anh hai đứng bên cạnh tôi, một tay ôm cổ, giọng vừa lấy lại được vẫn rất khàn. Anh thử phát ra tiếng, nhưng chỉ nói được rất nhỏ: “Noãn Noãn, em ổn không?”
Tôi gật đầu. “Con ổn. Anh đừng nói nhiều.”
Anh hai nhìn tôi, dù mặt còn tái nhưng vẫn cười được. “Anh nghe em.”
Tôi biết anh đang cố làm tôi yên tâm. Nhưng sợi chỉ đen quanh cổ anh chưa biến mất hoàn toàn. Nó chỉ bị chuông đồng đánh đứt phần đang kéo giọng đi, còn dấu vai diễn vẫn bám ở cổ họng anh. Nếu màn sau lại nhắm vào anh, giọng của anh vẫn có thể bị lấy lần nữa.
Từ sau cánh gà, giọng anh ba vang lên rất nhỏ: “Màn hai có tên.”
Tôi quay đầu, nhưng không thấy anh ba. Sau khi màn một kết thúc, nhà hát dường như đã đẩy anh cả, anh ba và sư phụ ra xa hơn. Tôi chỉ nghe được tiếng họ qua một lớp màn rất dày, giống âm thanh truyền qua nước.
Anh ba nói tiếp: “Màn hai: Người mẹ bán mặt.”
Tôi nhìn Tần Nhã Lan bên giường bệnh.
Bà đang nắm tay Tần Duệ khi còn nhỏ. Cậu bé trên giường thở rất yếu, mỗi nhịp thở đều như sắp đứt. Trên máy theo dõi, đường nhịp tim chậm đến đáng sợ. Tần Nhã Lan khóc đến vai run lên, không ngừng gọi tên con mình.
Cánh cửa phòng bệnh mở ra.
Người phụ nữ áo trắng bước vào.
Sau gáy bà ta có dấu mắt, nhưng khuôn mặt vẫn bị sương mờ che kín. Bà ta đi rất chậm, giày cao gót chạm lên nền gạch trắng phát ra tiếng cộc cộc. Tần Nhã Lan ngẩng đầu nhìn bà ta, trong mắt vừa sợ vừa tuyệt vọng.
Người phụ nữ áo trắng đặt một tờ khế lên bàn.
“Muốn cứu con trai cô không?”
Tần Nhã Lan run giọng hỏi: “Các người thật sự cứu được nó sao?”
“Đương nhiên.” Người phụ nữ áo trắng mỉm cười. “Chỉ cần cô giúp chúng ta một việc nhỏ. Đêm nay, nhà chính Tần gia có một đứa trẻ ra đời. Cô chỉ cần mở cửa phòng sinh, bế nó ra ngoài. Một đứa trẻ đổi một đứa trẻ. Rất công bằng.”
Tần Nhã Lan bật khóc. “Không công bằng. Nó cũng là trẻ con.”
Người phụ nữ áo trắng cúi xuống nhìn Tần Duệ trên giường. “Vậy cô nhìn con mình chết đi.”
Tiếng máy theo dõi đột nhiên trở nên chói tai.
Tần Nhã Lan hoảng loạn nhào tới bên giường bệnh, nắm chặt tay con trai. Tôi biết chuyện này đã xảy ra trong ký ức Chợ Âm Dương, nhưng khi nó được diễn lại trên sân khấu, cảm giác lại khác. Ở trong ký ức, tôi là người xem. Còn bây giờ, nhà hát muốn tôi trở thành người phán xét.
Trên nền sân khấu hiện ra lời thoại đỏ.
“Tần Nhã Lan vì cứu con nên bán mặt.”
Một dòng khác hiện lên trước mặt tôi.
“Noãn Noãn, hãy nói: Bà ta đáng hận.
”
Tôi nhìn dòng chữ.
Không nói.
Anh hai lập tức kéo tôi lùi lại nửa bước. Anh cũng nhìn thấy lời thoại đó, ánh mắt lạnh đi. “Đừng đọc.”
Tôi gật đầu.
Nhà hát muốn tôi hận Tần Nhã Lan. Nếu tôi nói bà ấy đáng hận, vở diễn sẽ biến bà ấy thành kẻ tự nguyện bán mặt. Như vậy khế mặt mà chúng tôi vừa phá ở Chợ Âm Dương sẽ bị viết lại. Thương Cốt không lấy lại được khuôn mặt ấy, nhưng Vô Thanh có thể dùng sân khấu sửa ký ức của người xem, khiến sự thật bị đổi lần nữa.
Tôi ôm chuông đồng, nói rõ từng chữ: “Bà ấy không bán mặt.”
Đèn sân khấu chớp mạnh.
Lời thoại đỏ trên nền nhà vặn vẹo.
Người phụ nữ áo trắng quay đầu nhìn tôi.
Dù không thấy mặt, tôi vẫn cảm nhận được bà ta đang cười.
“Tiểu tổ tông, ngươi chắc không? Nếu bà ta không dao động, ta làm sao lấy được mặt của bà ta? Người không có kẽ hở trong lòng, quỷ cũng không chui vào được.”
Tôi siết chuông đồng.
Tôi biết bà ta đang nói một phần sự thật.
Tần Nhã Lan đã dao động. Vì con trai, bà ấy từng đứng trước ranh giới phạm sai lầm. Nhưng dao động không đồng nghĩa với đồng ý. Yếu đuối không đồng nghĩa với có tội. Người xấu thích nhất là lấy một khoảnh khắc dao động của người khác để chứng minh người đó đáng bị kéo xuống vực.
Tôi nhìn Tần Nhã Lan trên sân khấu. Bà khóc, run, đau đớn, nhưng cuối cùng vẫn đẩy tờ khế kia ra.
“Tôi không làm.”
Câu này vừa vang lên, ánh đèn trắng trên sân khấu lập tức biến thành màu đỏ.
Người phụ nữ áo trắng thở dài, đưa tay về phía gương trong phòng bệnh. Trong gương, một bàn tay khác vươn ra, chụp lấy mặt Tần Nhã Lan.
Anh hai muốn lao tới, nhưng tôi kéo anh lại.
“Không thay đổi quá khứ.”
Đây là lời sư phụ dặn.
Chúng tôi không thể cứu Tần Nhã Lan trong sân khấu. Nếu cố cứu, nhà hát sẽ biến chúng tôi thành người sửa quá khứ, rồi khóa chúng tôi vào vở diễn. Chúng tôi chỉ có thể bảo vệ sự thật.
Tần Nhã Lan bị lấy mặt trước mắt chúng tôi.
Cảnh ấy đau đến mức tôi gần như không thở nổi. Nhưng tôi vẫn đứng yên, lắc chuông đồng.
Leng keng.
Tiếng chuông không đánh người phụ nữ áo trắng.
Mà đánh vào dòng lời thoại đỏ trên nền nhà.
“Tần Nhã Lan vì cứu con nên bán mặt.”
Dòng chữ nứt ra.
Tôi nói: “Sai.”
Chuông vang lần thứ hai.
Dòng chữ vỡ thêm.
Anh hai đứng bên cạnh tôi, giọng khàn nhưng cố gắng nói: “Bà ấy từ chối.”
Chaporia
Bình Luận (0)