Dù chỉ bốn chữ rất khẽ, nhưng đó là giọng thật của anh.

Vừa dứt lời, dòng chữ đỏ hoàn toàn vỡ nát.

Trên sân khấu, Tần Nhã Lan không mặt ngã xuống đất. Nhưng lần này, bên cạnh bà xuất hiện một luồng sáng rất nhạt. Đó là khuôn mặt thật của bà, thoát khỏi tay người phụ nữ áo trắng trong chớp mắt rồi biến thành cánh hoa giấy bay lên.

Từ dưới khán đài vang lên tiếng xì xào.

Khán giả không hài lòng.

Vì chúng tôi không diễn theo kết cục chúng muốn.

Ghế số mười ba vẫn im lặng.

Nhưng tôi cảm thấy người kia đang nhìn tôi.

Không cần nhìn mặt, chỉ cần cảm giác ấy đã đủ lạnh.

Người phụ nữ áo trắng cúi đầu nhìn bàn tay trống rỗng của mình, sau đó chậm rãi quay về phía tôi.

“Ngươi không muốn sửa quá khứ, lại muốn sửa lời thoại. Tiểu tổ tông, ngươi tham lam hơn ta tưởng.”

Tôi đáp: “Ta chỉ sửa chỗ các ngươi nói dối.”

Bà ta bật cười.

“Vậy màn sau, để ta xem ngươi sửa được bao nhiêu.”

Đèn sân khấu tắt.

Trước khi bóng tối nuốt hết căn phòng bệnh, tôi nhìn thấy Tần Duệ trên giường mở mắt.

Nhưng ánh mắt cậu bé không giống trẻ con.

Trong con ngươi cậu ta, có một chiếc gương nhỏ đang phản chiếu sân khấu đỏ.

CHƯƠNG 9

Lần này, bóng tối kéo dài lâu hơn.

Tôi không nhìn thấy anh hai, cũng không nghe thấy tiếng sư phụ hay anh cả phía sau màn. Xung quanh chỉ còn tiếng mưa xa xa, tiếng hít thở của chính tôi và tiếng chuông đồng khẽ rung trong lòng bàn tay. Tôi gọi một tiếng “anh hai”, nhưng giọng vừa phát ra đã bị bóng tối nuốt mất, không vọng lại.

Tôi lập tức bịt miệng.

Không thể gọi bừa.

Trong Nhà Hát Vô Thanh, tên gọi cũng có thể biến thành lời thoại.

Một ánh đèn nhỏ bỗng sáng lên trước mặt.

Dưới ánh đèn là một chiếc ghế khán giả.

Số mười ba.

Tim tôi đập mạnh.

Tôi nhớ lời sư phụ: không được nhìn thẳng ghế số mười ba. Nhưng ánh đèn kia chỉ chiếu vào chiếc ghế, không chiếu người. Ghế trống. Trên tay vịn đặt một chiếc nhẫn cổ của Tần gia.

Tôi biết đây là bẫy.

Nhưng chiếc nhẫn quá quan trọng.

Tôi không bước tới. Tôi cúi đầu, lấy chiếc chuông nhỏ mẹ đưa ra. Nó chỉ là chuông bình thường, không có pháp lực, nhưng mặt chuông bằng đồng sáng mờ, có thể phản chiếu một chút hình ảnh.

Tôi dùng mặt chuông nhìn chiếc ghế.

Trong phản chiếu méo mó, ghế số mười ba vẫn trống. Nhưng sau lưng chiếc ghế, trong bóng tối, có một người đang đứng. Tôi không nhìn rõ mặt.

Chỉ thấy người đó mặc áo dài kiểu cũ của Tần gia, bàn tay đặt lên lưng ghế, ngón áp út có vết hằn rất sâu, như đã đeo chiếc nhẫn kia rất nhiều năm.

Một giọng nói vang lên sau lưng tôi.

“Muốn biết hắn là ai không?”

Tôi không quay đầu.

Giọng nói ấy rất nhẹ, rất quen.

Là giọng của tôi.

Không phải tôi hiện tại, mà giống giọng một đứa trẻ lớn hơn một chút. Tôi nhìn qua mặt chuông, thấy sau lưng mình xuất hiện một bé gái mặc váy trắng. Gương mặt giống tôi, nhưng ánh mắt trống rỗng, trên cổ có một sợi dây đen buộc với sân khấu.

Lại là một “tôi” giả.

Nhưng lần này nó không phải mệnh thai, cũng không phải mặt giả của Thương Cốt. Nó giống một vai diễn được nhà hát dựng lên.

Nó mỉm cười, giọng dịu dàng: “Chỉ cần ngồi xuống ghế đó, chị sẽ thấy mặt hắn. Chỉ cần thấy mặt hắn, chị sẽ biết ai đã hại mình năm đó. Chị không muốn biết sao?”

Tôi nhìn chiếc nhẫn trong phản chiếu.

Muốn.

Đương nhiên muốn.

Tôi muốn biết người đeo nhẫn là ai. Muốn biết vì sao ký hiệu trên nhẫn giống bài vị tổ tiên. Muốn biết trong Tần gia rốt cuộc còn chôn bí mật gì. Nhưng tôi càng muốn về nhà, muốn cứu anh hai, muốn không bị nhà hát viết thành vai diễn.

Tôi lắc đầu.

“Không ngồi.”

Bé gái giả nghiêng đầu. “Vì sư phụ nói không được nhìn?”

“Ừ.”

“Nhưng sư phụ cũng có chuyện giấu chị.”

Tôi im lặng.

Nó cười sâu hơn. “Ông ấy biết chiếc nhẫn đó thuộc về ai. Ông ấy biết người ngồi ghế số mười ba là ai. Ông ấy biết vì sao Mệnh Đăng của chị vừa sinh ra đã bị nhắm vào. Nhưng ông ấy không nói. Người lớn luôn như vậy, đúng không? Họ nói là bảo vệ chị, nhưng thật ra chỉ muốn chị nghe lời.”

Tôi nắm chuông đồng chặt hơn.

Đây là lời châm ngòi.

Nhưng nó châm đúng chỗ.

Sư phụ thật sự giấu tôi rất nhiều chuyện. Ba mẹ cũng có chuyện không dám nói hết với tôi. Anh cả đôi khi biết nhiều hơn nhưng vẫn chờ thời điểm mới nói. Tôi không trách họ, nhưng không có nghĩa là tôi chưa từng muốn biết tất cả ngay lập tức.

Bé gái giả bước tới gần hơn.

“Chị chỉ cần ngồi xuống. Một chút thôi. Không ai biết đâu. Sau đó chị sẽ không còn bị giấu nữa.”

Tôi cúi đầu nhìn chuông nhỏ của mẹ.

Trong mặt chuông méo mó, tôi thấy một hình ảnh khác. Mẹ đang ngồi bên giường đắp chăn cho tôi. Bà nói nếu chuông đồng bị nhiễu, chiếc chuông nhỏ này sẽ giúp tôi nhớ đường về.

Đường về.

Tôi bỗng bình tĩnh lại.

Người xấu luôn nói “không ai biết đâu”.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...