Nhưng người nhà tôi chắc chắn sẽ biết.

Tôi lắc chuông đồng.

Leng keng.

Bé gái giả khựng lại.

Tôi nói: “Sư phụ giấu thì ta về hỏi. Không hỏi ngươi.”

Nụ cười trên mặt nó biến mất.

Tôi lắc chuông lần nữa.

“Ta không ngồi ghế của người lạ.”

Bóng tối quanh ghế số mười ba bắt đầu rung lên. Bé gái giả tức giận, khuôn mặt giống tôi dần méo mó, dây đen trên cổ siết chặt hơn. Nó lao tới muốn đẩy tôi về phía ghế.

Ngay lúc đó, một bàn tay từ trong bóng tối vươn ra, kéo tôi lùi lại.

Tôi ngẩng đầu.

Là anh hai.

Mặt nạ gỗ của anh đã vỡ một nửa, cổ họng còn vết chỉ đen, nhưng anh vẫn tìm được tôi. Giọng anh khàn đến mức gần như chỉ còn hơi, nhưng anh vẫn nói: “Noãn Noãn, đừng đi.”

Tôi lập tức nắm lấy tay anh.

Bé gái giả nhìn anh, cười lạnh. “Diễn viên phá vai còn dám vào hậu trường?”

Anh hai ho khan một tiếng, rồi dùng giọng khàn khàn đáp: “Anh là anh trai, không phải diễn viên của các ngươi.”

Câu này vừa vang lên, bóng tối phía sau anh sáng lên một chút.

Tôi nhìn thấy anh cả, anh ba và sư phụ.

Sư phụ cầm kiếm gỗ đào, sắc mặt rất lạnh. “Vô Thanh, dùng mặt đồ đệ ta dụ nó ngồi ghế khán giả, ngươi càng ngày càng không có tiền đồ.”

Bé gái giả nghe thấy tên Vô Thanh, lập tức cứng người.

Sau đó, tiếng cười khàn khàn vang lên từ ghế số mười ba.

Nhưng ghế vẫn trống.

“Không phải ai cũng chống lại được ham muốn biết sự thật. Tần Huyền Cơ, ngươi dạy nó quá tốt, hay giấu nó quá nhiều?”

Sư phụ lạnh giọng: “Liên quan gì tới ngươi?”

Giọng nói kia cười nhẹ.

“Đương nhiên có liên quan. Nhà hát của ta diễn bằng ký ức. Bí mật càng nhiều, kịch bản càng hay.”

Anh ba bước tới cạnh tôi, thấp giọng nói: “Noãn Noãn, em có nhìn thấy gì không?”

Tôi gật đầu, không nhìn thẳng ghế, chỉ nhìn chiếc chuông nhỏ trong tay. “Người đó đứng sau ghế. Mặc áo dài cũ của Tần gia. Trên tay có vết hằn nhẫn.”

Sư phụ nghe xong, ánh mắt khẽ thay đổi.

Tôi thấy.

Ông biết gì đó.

Nhưng đúng lúc này, ghế số mười ba bỗng tự lùi vào bóng tối. Chiếc nhẫn cổ trên tay vịn cũng biến mất theo. Bé gái giả phát ra tiếng hét, thân thể bị dây đen kéo ngược về sân khấu, cuối cùng hóa thành một tờ giấy kịch bản cháy dở.

Trên tờ giấy còn sót lại một dòng chữ:

“Màn thứ ba: Người đeo nhẫn.”

Anh hai vừa nhìn thấy dòng chữ ấy, cổ họng lại đau đến mức khụy xuống.

Anh cả đỡ lấy anh.

“Tần Dạ!”

Sư phụ lập tức dán phù lên cổ anh hai, nhưng lần này phù vừa chạm vào đã cháy mất một góc.

Vô Thanh đã đổi mục tiêu.

Nó không còn chỉ lấy giọng của anh hai nữa.

Nó muốn dùng anh hai làm người dẫn màn thứ ba.

Dưới chân chúng tôi, sân khấu đỏ lại xuất hiện.

Tấm màn trước mặt chậm rãi kéo lên.

Trong ánh đèn lạnh, một chiếc xe đen xuất hiện giữa sân khấu.

Cửa xe đóng kín.

Bên trong có người đang ngồi.

Bàn tay đeo nhẫn đặt trên cửa sổ xe.

Tiếng của Vô Thanh vang lên khắp nhà hát:

“Màn thứ ba.”

“Người chứng kiến đêm mưa.”

“Diễn viên Tần Dạ, xin lên xe.”

CHƯƠNG 10

Chiếc xe đen xuất hiện giữa sân khấu giống hệt mảnh ký ức tôi từng nhìn thấy sau khi lấy lại Mệnh Đăng ở Chợ Âm Dương.

Thân xe phủ nước mưa, cửa kính tối đen, đèn xe không bật nhưng quanh nó lại có một vòng sáng lạnh. Trên cửa sổ ghế sau, một bàn tay đặt hờ lên mép kính. Ngón áp út đeo chiếc nhẫn cổ của Tần gia, mặt nhẫn có một vết nứt nhỏ hình lưỡi liềm.

Anh hai bị ánh đèn chiếu thẳng vào người. Cổ họng anh vừa được cứu ở màn trước, giờ lại bị sợi chỉ đen quấn lấy. Dòng chữ đỏ hiện trên sàn: “Diễn viên Tần Dạ, xin lên xe.”

Anh cả lập tức chắn trước anh hai. “Không lên.”

Tiếng cười khàn khàn của Vô Thanh vang lên từ khán đài trống: “Không lên xe, màn thứ ba không thể diễn. Màn không diễn, giọng nói của diễn viên chính sẽ trở thành đạo cụ thay thế.”

Sợi chỉ trên cổ anh hai siết mạnh. Anh ho khan, lần này ho ra một chút máu đen.

Tôi nắm chuông đồng, nhưng sư phụ giữ tay tôi lại. “Đừng đánh bừa. Màn này không lấy giọng nó ngay. Nó muốn dùng giọng Tần Dạ làm chìa khóa mở cửa xe.”

Anh ba nhìn chiếc xe, nhanh chóng viết vào sổ bằng mực chu sa. “Chiếc xe là đạo cụ ký ức. Người trong xe chưa chắc là bản thể, nhưng nhẫn là thật trong ký ức. Nếu ép xe mở cửa, có thể thấy người đó.”

Anh hai cúi đầu, giọng khàn gần như không nghe rõ: “Vậy em lên.”

Tôi lập tức lắc đầu. “Không được.”

Anh hai nhìn tôi, khóe môi nhợt nhạt cong lên. “Noãn Noãn, anh là diễn viên. Có những cảnh phải tự mình diễn.”

Anh bước ra khỏi vòng bảo vệ của anh cả.

Ánh đèn lập tức sáng hơn. Dưới khán đài, vô số bóng người ngẩng đầu. Tôi nghe thấy tiếng vỗ tay không âm thanh, giống có hàng nghìn bàn tay đập vào tim.

Anh hai đi tới trước xe. Cửa xe tự mở ra một khe. Bên trong tối đen.

Một giọng nam trầm vang lên từ trong xe: “Lên đây.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...