Anh hai không lên ngay. Anh lấy mặt nạ gỗ đã vỡ một nửa từ trong tay áo, đeo lên mặt. Sau đó anh quay đầu nhìn tôi.

Tôi hiểu ý anh.

Nếu anh bị vai diễn kéo đi, tôi phải gọi anh về.

Anh bước vào xe.

Cửa xe đóng lại.

Ngay khoảnh khắc đó, sân khấu biến thành đêm mưa thật sự. Xe đen chạy trên con đường ngoài bệnh viện. Tôi và mọi người vẫn đứng trên sân khấu, nhưng lại như đứng ngoài cửa kính xe nhìn vào. Trong xe, anh hai ngồi đối diện người đeo nhẫn. Nhưng bóng tối che mặt người kia rất kín, chỉ thấy bàn tay đặt trên gậy chống màu đen.

Người đó hỏi: “Tần Dạ, nếu đêm đó ngươi thật sự có mặt, ngươi cứu được ai?”

Dòng lời thoại đỏ hiện trước mặt anh hai.

“Con sẽ cứu em gái.”

Lại một dòng khác.

“Con sẽ cứu mẹ.”

Anh hai nhìn hai dòng chữ, rồi chậm rãi lắc đầu.

Giọng anh khàn đặc, nhưng từng chữ rất rõ: “Ta không cần diễn nếu như.”

Người trong xe im lặng.

Anh hai nói tiếp: “Ta không có mặt ở đêm đó. Ta không thể quay về cứu ai. Nhưng bây giờ Noãn Noãn đứng trước mặt ta, ta sẽ cứu em ấy. Mẹ ta còn sống, ta sẽ bảo vệ bà. Nhà hát của ngươi muốn ta dùng tội lỗi giả để đổi giọng thật, không được.”

Cửa kính xe nứt ra một đường.

Tôi nghe thấy tiếng sư phụ cười lạnh: “Nói tốt.”

Người trong xe bỗng giơ tay. Chiếc nhẫn cổ lóe sáng.

“Vậy nếu ta nói, người Tần gia năm đó cũng nghĩ như vậy thì sao? Hắn cũng nói mình đang bảo vệ gia tộc. Hắn cũng nói đứa trẻ kia nếu sống sẽ mở cửa Hắc Uyên. Hắn cũng nói hy sinh một đứa trẻ đổi lấy trăm năm bình yên rất đáng.”

Tôi lạnh cả người.

Anh cả sắc mặt thay đổi.

Sư phụ nắm chặt kiếm.

Anh hai nhìn người trong bóng tối. “Ngươi là ai?”

Người kia bật cười.

Cửa kính xe phản chiếu một khuôn mặt già nua mơ hồ. Chỉ trong chớp mắt, khuôn mặt ấy biến mất, thay vào đó là một chiếc bài vị cũ trong từ đường Tần gia.

Trên bài vị có một cái tên bị máu che khuất.

Xe đen đột nhiên rung mạnh.

Vô Thanh lạnh giọng: “Màn này chưa tới lúc lộ mặt.”

Người trong xe cười khẽ: “Vô Thanh, ngươi nhận kịch bản của ta, lại sợ diễn hết sao?”

Nhà hát im bặt.

Tôi lập tức hiểu ra.

Vở diễn này không hoàn toàn do Vô Thanh dựng. Có người đem kịch bản thật giao cho nó. Người đeo nhẫn chính là người đưa kịch bản.

Anh hai đưa tay đập mạnh lên cửa kính xe. “Noãn Noãn!”

Tôi lập tức lắc chuông đồng.

Leng keng.

Tiếng chuông đánh vào cửa xe.

Anh cả ném đồng tiền cổ, anh ba dùng bột phát sáng đánh dấu vết nứt trên kính, sư phụ chém một kiếm vào ánh đèn đang khóa sân khấu.

Cửa xe bật mở.

Anh hai lăn ra khỏi xe, cổ họng đầy vết chỉ đen nhưng vẫn giữ được giọng. Chiếc xe đen thì lùi vào bóng tối. Trước khi biến mất, bàn tay đeo nhẫn thò ra ngoài cửa sổ, thả xuống một mảnh giấy nhỏ.

Trên giấy viết:

“Muốn biết tên ta, mở bài vị thứ bảy.”

CHƯƠNG 11

Mảnh giấy rơi xuống sân khấu nhưng không ai lập tức nhặt.

Bốn phía yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng mưa giả rơi lên nóc xe đã biến mất. Tôi đứng cách mảnh giấy không xa, nhìn dòng chữ đỏ đang dần thấm qua mặt giấy.

Mở bài vị thứ bảy.

Từ đường Tần gia có rất nhiều bài vị. Bài vị thứ bảy là ai? Là tổ tiên nào? Hay là bài vị bị cố tình đặt sai vị trí?

Anh ba định bước lên, sư phụ đã ngăn lại. “Đừng chạm trực tiếp. Đây là lời mời của người đeo nhẫn, không phải đạo cụ của nhà hát.”

Anh cả dùng đồng tiền cổ đè lên mảnh giấy. Đồng tiền vừa chạm xuống, giấy lập tức cháy lên một ngọn lửa xanh, nhưng dòng chữ không biến mất. Nó in thẳng xuống nền sân khấu.

Vô Thanh cuối cùng lên tiếng. Giọng nó không còn nhàn nhạt như trước, mà có một chút tức giận bị đè nén: “Khán giả ghế số mười ba tự ý thêm lời thoại. Màn thứ ba hủy.”

Sân khấu rung mạnh.

Dưới khán đài, những bóng người đồng loạt quay đầu về phía ghế số mười ba. Ghế vẫn chìm trong bóng tối, nhưng người trên ghế đã không còn. Chỉ có tay vịn còn lưu lại vệt nước mưa.

Sư phụ lạnh giọng: “Nó chạy rồi.”

Tôi hỏi: “Người đeo nhẫn hay Vô Thanh?”

“Người đeo nhẫn.” Sư phụ nhìn ghế số mười ba. “Vô Thanh bị nó lợi dụng. Kịch bản đêm đó là do nó đưa vào nhà hát, nhưng nó không muốn toàn bộ sự thật bị diễn ra.”

Anh hai ôm cổ, khàn giọng nói: “Vậy nó sợ gì?”

Anh ba đáp: “Sợ chúng ta biết tên.”

Đúng lúc ấy, tấm màn đỏ phía sau sân khấu chậm rãi kéo lên lần nữa. Một mặt nạ cười không miệng xuất hiện trên cao, lần đầu tiên mở ra một khe đen thay cho miệng.

Vô Thanh hiện thân.

Nó không có thân thể rõ ràng. Chỉ là một chiếc mặt nạ khổng lồ treo giữa màn sân khấu, phía sau kéo theo vô số sợi chỉ nối tới từng khán giả, từng đạo cụ, từng tấm áp phích trong nhà hát. Những sợi chỉ đó cũng nối tới cổ anh hai.

“Diễn viên Tần Dạ phá vai ba lần. Vai diễn không ổn định. Theo quy tắc, nhà hát có quyền thu hồi giọng nói.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...