“Hầu phủ không bồi thường nổi bạc, ta đang giúp Hầu phủ nghĩ cách thôi.”

“Điền trang đã thế chấp, cửa tiệm thì thâm hụt.”

“Trong phủ còn nợ ngân trang tám vạn lượng bạc.”

“Nếu không bù vào, trước cuối năm ngay cả tấm biển Hầu phủ cũng bị người ta tháo xuống.”

Mấy vị tộc lão đồng thời biến sắc.

“Tám vạn lượng?”

“Phu nhân, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Hoài Dương Hầu phu nhân vội vàng nói:

“Chỉ là xoay vòng tạm thời thôi, đợi qua năm mới…”

Ta cắt ngang lời bà ta.

“Qua năm mới, lãi mẹ đẻ lãi con sẽ thành mười hai vạn lượng.”

“Nếu mẫu thân muốn dùng đồ cưới của ta để lấp vào, cũng được.”

Trong mắt Hoài Dương Hầu phu nhân vừa lóe lên chút hy vọng.

Ta đã đẩy văn thư tới.

“Hầu phủ dùng điền tước, ba dãy cửa tiệm cạnh tổ trạch và hai trang viên ngoài thành làm vật thế chấp.”

“Trong vòng một năm nếu không trả nổi nợ, tất cả sẽ thuộc về ta.”

Ngón tay Hoài Dương Hầu phu nhân run lên.

“Ngươi nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!”

Ta nhắc nhở bà ta:

“Là thành toàn.”

“Mẫu thân cần bạc, ta cho.”

“Tộc lão muốn giữ thể diện cho Hầu phủ, ta cũng cho.”

“Nhưng trên đời này không có đồng tiền nào được cầm không.”

Mấy vị tộc lão thấp giọng bàn bạc một lúc.

Rất nhanh đã có người lên tiếng.

“Cứ cứu Hầu phủ trước.”

“Thiếu phu nhân cũng là người của Hầu phủ.”

“Những thứ đó ở trong tay nàng còn tốt hơn rơi vào tay ngân trang.”

Hoài Dương Hầu phu nhân tức đến mức suýt hộc máu.

Nhưng bà ta không dám không ký.

Bởi vì nếu kéo dài thêm nữa, khoản thâm hụt của Hầu phủ sẽ không giấu nổi.

Khoảnh khắc bà ta điểm chỉ.

Một nửa tài sản đáng giá nhất của Hầu phủ đã thuộc về ta.

Nửa còn lại.

Cũng chẳng còn xa nữa.

07

Liễu Vũ chỉ yên phận được đúng một tháng.

Hôm đó ta đang kiểm tra sổ sách của Hầu phủ.

Viện Tùng Hạc sai người tới báo tin.

Nói rằng Liễu di nương thấy huyết, vừa khóc vừa nói tổ yến ta đưa sang có vấn đề.

Hoài Dương Hầu lập tức dẫn người xông vào viện của ta.

Khoảng thời gian này ông ta gầy đi rất nhiều.

Quầng mắt thâm đen.

Trông giống như bị Liễu Như Yên giày vò không nhẹ.

“Khương thị!”

“Ngay cả đứa trẻ còn chưa ra đời ngươi cũng không chịu buông tha sao?”

Ta đặt sổ sách xuống.

“Hầu gia nói năng thận trọng.”

“Lần trước nói ta hại người, Liễu cô nương đã thành di nương của ngài.”

“Lần này lại vu oan cho ta, Hầu gia còn muốn thêm danh phận cho ai nữa?”

Hoài Dương Hầu tức giận giơ tay định đánh.

Ma ma lập tức chắn trước mặt ta.

Đúng lúc ấy, giọng nói của cô cô họ Lương vang lên từ bên ngoài.

“Nếu cái tát này của Hầu gia thật sự giáng xuống, nô tỳ cũng tiện đường về cung bẩm báo với Thái hậu nương nương một tiếng.”

Cánh tay của Hoài Dương Hầu lập tức cứng lại giữa không trung.

Suốt một tháng nay, cô cô họ Lương phụng mệnh Thái hậu thường xuyên tới Hầu phủ thăm ta.

Nói là thăm ta.

Thực ra là xem Hầu phủ có tiếp tục bắt nạt ta hay không.

Ta đứng dậy hành lễ.

“Cô cô tới thật đúng lúc.”

“Liễu di nương nói tổ yến ta đưa tới có vấn đề.”

“Hay là cùng đi xem thử.”

Trong viện Tùng Hạc, Liễu Vũ nằm trên giường nhỏ, khóc đến khàn cả giọng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...