“Hầu gia, chính là nàng ta.”
“Nàng ta hận ta mang thai hài tử của người, hận ta khiến nàng ta bị cả kinh thành chê cười.”
“Trong tổ yến có thuốc, ta vừa ăn xong bụng đã đau.”
Cô cô họ Lương nhìn sang nữ y đi cùng.
Nữ y kiểm tra tổ yến, lại xem phần bã thuốc.
Cuối cùng từ dưới gối của Liễu Vũ tìm ra một gói giấy nhỏ.
Bột hồng hoa.
Sắc mặt Liễu Vũ lập tức đại biến.
“Không phải của ta!”
Nữ y dâng gói giấy lên cho cô cô họ Lương.
“Liều lượng không nhiều, chỉ gây ra hiện tượng thấy huyết, không tổn hại căn bản.”
“Giống như cố ý tạo ra dáng vẻ sảy thai.”
Hoài Dương Hầu quay đầu nhìn Liễu Vũ.
Liễu Vũ lao tới ôm lấy chân ông ta.
“Hầu gia, thiếp sợ lắm!”
“Nếu thiếp không làm lớn chuyện, sớm muộn gì nàng ta cũng hại chết thiếp.”
“Bây giờ nàng ta nắm trong tay sổ sách của Hầu phủ, ngay cả phu nhân cũng bị nàng ta áp chế.”
“Thiếp thì tính là gì?”
Hoài Dương Hầu hung hăng hất nàng ta ra.
“Đồ ngu xuẩn!”
Liễu Vũ đập mạnh vào góc giường.
Tiếng khóc lập tức ngừng bặt.
Ta xem đủ trò vui rồi, xoay người định đi.
Nhưng phía sau đột nhiên vang lên tiếng của Liễu Vũ.
“Khương Vãn Đường, ngươi đừng đắc ý!”
“Trước sau gì Hầu phủ cũng sẽ hưu ngươi.”
“Ngày thứ hai sau thành thân ngươi đã làm chuyện ầm ĩ khắp thành.”
“Một nữ nhân như ngươi, còn ai dám cưới nữa?”
Ta quay đầu nhìn nàng ta.
“Ai nói ta cần người khác cưới?”
Nàng ta ngây người.
Ta mỉm cười.
“Ta có bạc.”
“Có cửa tiệm.”
“Có điền trang.”
“Có Thái hậu chống lưng.
”
“Vậy tại sao ta còn phải cần người khác cưới?”
Liễu Vũ há miệng.
Nhưng không nói nổi một chữ nào.
Tối hôm đó, ý chỉ của Thái hậu được ban xuống.
Liễu Vũ vu hãm chủ mẫu, bị phạt tới trang viên ngoài thành dưỡng thai.
Hoài Dương Hầu đau lòng cho đứa bé, cầu xin suốt nửa ngày.
Thái hậu chuẩn tấu.
Cho phép ông ta cùng tới trang viên chăm sóc.
Hoài Dương Hầu phu nhân vừa nghe tin ấy đã đập vỡ bát thuốc ngay tại chỗ.
Ta đích thân tới thăm bà ta.
Bà nằm trên giường, mái tóc đã bạc đi quá nửa.
Vừa nhìn thấy ta đã muốn bật dậy lao tới.
Ta bảo người giữ bà lại, còn cẩn thận kéo góc chăn cho bà.
“Chẳng phải mẫu thân vẫn luôn nói Liễu di nương không nơi nương tựa, đáng thương vô cùng sao?”
“Bây giờ Hầu gia đích thân ở bên nàng ấy.”
“Mẫu thân hẳn nên yên tâm mới phải.”
Bà ta nhìn chòng chọc vào ta.
“Khương Vãn Đường, ngươi sẽ không được chết tử tế.”
Ta đứng dậy.
“Mẫu thân cứ yên tâm.”
“Mạng ta cứng lắm.”
08
Hầu phủ sụp đổ còn nhanh hơn ta tưởng tượng.
Hoài Dương Hầu tới trang viên chưa đầy nửa tháng, Liễu Vũ đã sinh non.
Đứa bé vừa chào đời khóc được hai tiếng đã không còn nữa.
Liễu Vũ băng huyết nghiêm trọng.
Mạng giữ được.
Nhưng người thì đã trở nên điên điên dại dại, gặp ai cũng gọi biểu ca.
Hoài Dương Hầu sợ Thái hậu trách tội.
Trong đêm lập tức phong tỏa tin tức.
Thậm chí còn muốn chôn đứa trẻ chết yểu, sau đó tìm một đứa bé khác mang về Hầu phủ thế chỗ.
Nhưng ông ta không biết.
Bà đỡ ở trang viên là người ta mang từ Khương gia tới.
Ngày hôm sau.
Chaporia
Bình Luận (0)