Nhưng rồi phát hiện.
Toàn bộ tài khoản của tôi đều đã đổi ảnh đại diện.
Xóa sạch mọi trạng thái.
Đồng thời chặn tất cả phương thức liên lạc của anh.
Trong căn nhà này.
Anh không còn tìm thấy bất cứ dấu vết nào thuộc về Lâm Tri Hạ nữa.
Cuối cùng.
Cố Đình Xuyên hoàn toàn hoảng loạn.
Anh lao vội xuống tầng.
Nhưng khi đi ngang qua bàn trà trong phòng khách.
Bước chân đột ngột khựng lại.
Ngay chính giữa mặt bàn.
Có vài thứ vô cùng chói mắt đang được đặt ngay ngắn ở đó.
Một bản thỏa thuận ly hôn đã có sẵn chữ ký của tôi.
Một chiếc nhẫn cưới mà tôi đã tháo xuống vào đúng ngày kỷ niệm năm năm kết hôn.
Và…
Một xấp dày cộp hồ sơ chẩn đoán tr/ầ/m c/ả/m mức độ nặng.
Trên tờ kết quả mới nhất.
Dòng chữ của bác sĩ hiện rõ ràng:
“Bệnh nhân mắc chứng tr/ầ/m c/ả/m nặng và có xu hướng tự s/á/t nghiêm trọng. Đề nghị lập tức rời xa tác nhân gây căng thẳng hiện tại (người chồng).”
Ầm!
Trong đầu Cố Đình Xuyên như có thứ gì đó nổ tung.
Anh biết tôi bị trầm cảm.
Nhưng chưa từng nghĩ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến vậy.
Anh nhìn những ngày tháng trên các tờ chẩn đoán.
Tờ sớm nhất.
Lại là từ ba năm trước.
Ba năm trước.
Lúc anh đang ở trong phòng tổng thống khách sạn cùng Tô Kiều để bàn phương án công việc.
Và thẳng tay cúp hơn mười cuộc gọi cầu cứu của tôi.
Khi ấy.
Tôi đang nằm một mình trên nền nhà lạnh buốt.
Chịu đựng cảm giác tuyệt vọng đến nghẹt thở.
“Lâm Tri Hạ, em có thể đừng giả bệnh nữa được không?”
Những lời cay nghiệt anh từng nói.
Giờ phút này.
Đã biến thành vô số lưỡi dao sắc nhọn.
Từng nhát từng nhát đâm thẳng vào chính lồng ngực anh.
Bàn tay Cố Đình Xuyên bắt đầu run dữ dội.
Đến cả tờ giấy mỏng trong tay cũng không cầm vững nổi.
Anh run rẩy lấy điện thoại ra.
Gọi cho trợ lý.
“Tìm cho tôi!”
“Huy động toàn bộ quan hệ.”
“Tìm xem Lâm Tri Hạ đang ở đâu.”
“Cho dù phải đào ba thước đất cũng phải tìm cô ấy về cho tôi!”
Đầu dây bên kia.
Trợ lý nghe thấy giọng nói gần như gào thét nghẹn ngào của Cố Đình Xuyên.
Sợ đến mức không dám thở mạnh.
Trong khi đó.
Trên chuyến tàu xanh đang chạy về phía vùng biên giới Vân Nam.
Tôi tựa đầu bên cửa sổ.
Ngắm những dãy núi xanh trập trùng cùng bầu trời trong vắt như vừa được gột rửa.
Bên tai là tiếng bánh sắt va đập đều đều trên đường ray.
Tôi đưa tay ra.
Đầu ngón tay khẽ lướt qua làn gió mát thổi từ ngoài cửa sổ vào.
Trên môi.
Nở nụ cười nhẹ nhõm đầu tiên sau năm năm.
…
Vài giờ sau.
Trong văn phòng Tổng giám đốc Tập đoàn Cố thị.
Trợ lý đứng trước mặt Cố Đình Xuyên.
Cúi thấp đầu.
Cả người run lẩy bẩy.
“Cố tổng…”
“Đã điều tra rồi.”
“Phu nhân không có bất kỳ ghi chép đi lại nào bằng tàu cao tốc hoặc máy bay.”
“Hôm rời khỏi bệnh viện, phu nhân đã hủy toàn bộ thẻ ngân hàng.”
“Danh nghĩa cá nhân cũng không còn bất kỳ giao dịch tài chính nào.”
“Cô ấy…”
“Dường như đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.”
Cố Đình Xuyên bất lực ngã người xuống ghế.
Trong lòng bàn tay.
Anh siết chặt chiếc nhẫn cưới lạnh ngắt.
Hốc mắt đỏ hoe.
…
Nửa năm sau.
Một thị trấn nhỏ dưới chân núi Ai Lao.
Gió lướt qua những đồi chè bạt ngàn.
Trong không khí tràn ngập hương thơm của hoa dại và đất ẩm.
Tôi đội chiếc mũ cỏ.
Ngồi dưới gốc một cây trà cổ thụ khổng lồ.
Cây cọ trong tay lướt nhanh trên mặt vải.
Trên khung tranh.
Là một cây lan Độc Toán đang nở rộ dưới ánh mặt trời.
Từng chi tiết đều sống động như thật.
Nửa năm sống giữa núi rừng.
Đã khiến chứng tr/ầ/m c/ả/m nặng của tôi thuyên giảm rất nhiều.
Tôi ngừng thuốc được hai tháng rồi.
Buổi sáng không còn bị đánh thức bởi cảm giác hoảng loạn và ngạt thở.
Những cơn buồn nôn ở dạ dày cũng hoàn toàn biến mất.
Người dân trong thị trấn đều rất yêu quý cô họa sĩ từ nơi khác tới là tôi.
Họ nói.
Tôi là cô Lâm biết làm phép màu.
“Hạ Hạ tỷ!”
“Hôm nay trên núi vừa hái được loquat dại đấy.”
“Ngọt lắm, chị nếm thử đi!”
A Sinh.
Con trai của trưởng thôn.
Ôm một giỏ loquat vàng óng chạy tới.
Cười đến mức lộ nguyên hàm răng trắng.
Cậu ấy thành thạo giúp tôi thu dọn bảng pha màu dưới đất.
Rồi đưa những quả loquat đã rửa sạch vào tay tôi.
Ánh nắng phủ kín sân nhỏ.
Khắp nơi đều tràn đầy sức sống.
Trong khi đó.
Ở thành phố A cách đó hàng ngàn cây số.
Trong căn biệt thự xa hoa bậc nhất của nhà họ Cố.
Chaporia
Bình Luận (0)